Khu tượng đài Quang Trung tại Gò Đống Đa.
Mấy bữa nay báo chí và dư luận Việt Nam sôi nổi
lên tiếng về việc nhiều em học sinh, thậm chí là các bạn thanh niên, khi
được hỏi về Nguyễn Huệ (lên ngôi vua lấy hiệu là Quang Trung), đã trả
lời Nguyễn Huệ và Quang Trung là… hai anh em; hai bố con. Có em còn hồn
nhiên cho là “Quang Trung là tên hiệu của… Trần Quốc Tuấn”. Không ai
xem đoạn clip mà không khỏi bàng hoàng, chỉ biết “cười ra nước mắt”.
Đoạn clip phỏng vấn chỉ chừng chục em, nhưng gần như 100% các em đều trả
lời sai một cách thậm tệ. Nếu các nhà báo phỏng vấn thêm vài chục, vài
trăm em nữa, có lẽ dân mình cũng không có đủ nước mắt để… cười.
Tiên trách kỷ hậu trách nhân
Dư luận chẳng nên phí công bàn tán, thảo luận và
“truy tìm” người chịu trách nhiệm. Có người trách các bạn trẻ bây giờ
quá vô tâm, vô tình, học hành không đến nơi đến chốn. Nhưng thiết nghĩ
“tiên trách kỷ”, tức trách nhiệm phải quy về việc giáo dục, dạy bảo con
người. “Quang Trung và Nguyễn Huệ là hai anh em; hay hai cha con; hay
hai đồng chí, đồng đội với nhau” chính là tác hại của một nền giáo dục
nhồi nhét, nhồi nhét và nhồi nhét vô tội vạ.
Báo chí, chuyên gia, dư luận đã tốn không biết
bao nhiêu giấy mực và phát biểu để cảnh báo vấn nạn học thuộc lòng, học
vẹt, học cho có nhiều chữ trong bụng (chứ không phải có sự nhạy cảm về
kiến thức, biết tiếp thu đúng đắn kho tàng tri thức của thế giới) trong
nền giáo dục Việt Nam. Rõ ràng các em được học về Quang Trung-Nguyễn Huệ
từ tiểu học, rồi cấp hai và cuối cùng là cấp ba. Đó là chưa kể hàng
loạt các hoạt động ngoại khóa, thi cử… liên quan đến cái tên Quang
Trung-Nguyễn Huệ. Các em “được” học nhiều là thế, được dạy nhiều là thế
để rồi trả lời sai đến bất ngờ, hay “không biết” khiến người thấy phải
ái ngại, xót xa cho nhiều thế hệ trẻ chỉ biết gồng gánh trên vai chiếc
cặp nặng trĩu sách vở, còn cái đầu thì… trống rỗng.
Ngồi bàn giấy soạn lịch sử
Tôi không nói ngoa. Nếu hỏi mấy em về Tần Thủy
Hoàng, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Lý Thế Dân hay các phim cổ trang Trung Quốc,
không chừng các em còn thuộc lòng và nhớ rõ hơn rất nhiều so với “thảm
kịch” môn lịch sử mà chúng ta chứng kiến. Nghĩ đến đây, lòng đã cay đắng
càng thấy cay đắng hơn.
Nhưng đã nói đi thì cũng phải nói lại. Tại sao
dân Việt lại rành lịch sử Trung Quốc đến thế? Tại sao nhiều thanh niên
ngày càng rành về văn hóa Hàn Quốc, Nhật Bản, Mỹ… thay vì những nét văn
hóa “đậm chất truyền thống” nhưng hoàn toàn có khả năng hội nhập của
Việt Nam? Đơn giản là vì những quyển sách được biên soạn ra, phần nhiều
hướng các em đến việc học kiến thức chứ không phải truyền thụ đam mê.
Hãy nhìn cách các em soạn đề cương và học thuộc lòng thâu đêm trước ngày
thi; hãy nhìn cách kiểm tra miệng trước lớp dù là học sinh tiểu học hay
học sinh trung học phổ thông; hay đơn giản hơn, hãy nhìn những đề kiểm
tra theo kiểu “hãy nêu lại các mốc lịch sử của cuộc chiến tranh chống
Xiêm, chống Thanh”… Tất cả chẳng gì ngoài học vẹt.
Tôi nhớ có khi học sinh học mãi không thuộc, đành
chấp nhận điểm zero dù em có khả năng nhìn ý nghĩa của câu chuyện lịch
sử theo một cách nhìn độc đáo và đậm chất sáng tạo nhưng không sai lệch.
Tôi nhớ những ngày bạn bè tôi phải khổ sở viết chi chít chữ nghĩa vào
các tờ giấy, lên cả tay, chân hay lên cả đùi thông tin ngày tháng năm
sinh của Quang Trung và thời gian những cuộc chiến của vị anh hùng dân
tộc này diễn ra. Tôi nhớ cảnh các em học sinh phổ thông khi nhận tin
“không thi tốt nghiệp môn sử” đã thẳng tay vứt hết sách sử ra ngoài cửa
sổ, bất chấp những thứ mà các em được dạy là lòng tự hào dân tộc, yêu
thương tổ quốc.
Cái mà các em học sinh cần ở môn sử, chính là sự
kích thích tính tò mò, tính thỏa mãn thông tin phù hợp với bối cảnh các
em đang sống (chứ không phải kiến thức chung chung chỉ để học thuộc
lòng). Cái các em cần nữa chính là những bài học cách đây hàng trăm năm
nhưng vẫn có ý nghĩa với chính bản thân các em hiện tại. Và các em cũng
cần hiểu (chứ không phải thuộc) những dấu son lịch sử để có thể tự mình
kể lại cho người khác nghe bằng tâm huyết, lòng tự hào và niềm đam mê.
Muốn thế, các em “không cần” những quyển sách chỉ toàn là chữ nghĩa và
mang tính khuôn sáo; thay vào đó là những bộ sách giáo khoa nhẹ nhàng về
dữ liệu tin nhưng phải rõ ràng về mục tiêu, về ý đồ, về thông tin cần
thiết, kết hợp với phương tiện (phim ảnh, bản đồ,…) hỗ trợ thật sự đắc
lực cho việc tìm hiểu về một nhân vật hay một sự kiện lịch sử.
Giáo viên sử vẫn rất ì ạch
Nếu một bộ sách khô cứng và nặng phần kiến thức
giết chết sự hứng thú của các em, thì một đội ngũ giáo viên dạy sử cũng
như những “con vẹt” góp phần dập tắt tất cả niềm hi vọng. Tôi nhớ mãi
hình bóng của không ít thầy cô dạy sử gắn liền với cái ghế trên bục
giảng, đọc để các em chép và yêu cầu học thuộc lòng. Đó là chưa kể rất
nhiều thầy, cô dạy sử quên mất cái thiên chức của họ là truyền tải niềm
đam mê, chứ không phải là đọc chép, và kiểm tra. Họ bảo “giáo viên dạy
sử nghèo” và tự cho mình cái quyền ít tâm huyết hơn những giáo viên dạy
toán, dạy lý, dạy hóa hay dạy tiếng Anh.
Thay vì họ tìm ra những sáng kiến để các em nhỏ
thích học sử, thì phần đông giáo viên chấp nhận dừng lại ở chuyện
“đọc-chép” không hơn không kém. Để rồi các em học về vua Quang Trung
cũng chẳng biết ở đất Sài Gòn, Huế, hay Hà Nội… có nơi nào có đền thờ
vua Quang Trung; tầm vóc nhân vật ra sao; tại sao lại tôn vinh nhân vật
ấy; hay tại sao vị vua này được cả thế giới nhắc tên. Giáo viên mãi mê
trả lời câu hỏi “cái gì?” mà chẳng bao giờ kích thích các em hỏi “tại
sao?” hay “như thế nào?” – những câu hỏi gợi mở rất nhiều điều thú vị
trong môn sử. Và rồi sản phẩm “học sinh giỏi cấp quốc gia” môn sử cũng
chỉ dừng lại ở những em may mắn được trời phú cho một trí nhớ tốt (khi
còn trẻ), để rồi dần trở nên mai một và yếu đuối khi về già.
Xin hãy nhìn sang các nước bạn dạy sử để rồi còn
học hỏi. Các em học 1 tiết lý thuyết sẽ có 1 tiết thực hành. Đó là khi
các em được tự do phát biểu quan điểm, ý kiến của mình về nhân vật hay
sự kiện lịch sử để rồi cùng giáo viên thảo luận; đó là khi các em được
nói “em ngưỡng mộ nhân vật lịch sử” nào đó để rồi được giáo viên bồi
dưỡng thêm thông tin và cách tiếp cận vấn đề; đó là khi các em được đến
các viện bảo tàng để học về chiến tranh lạnh, chiến tranh thế giới,
chiến tranh Việt Nam thay vì ngồi trong lớp và học bằng trí tưởng tượng.
Xin những người soạn sách lẫn người giảng dạy hãy
thật sự nghiêm túc với môn sử trước khi yêu cầu các em học sinh phải
đam mê một môn học đang trở nên đang nhàm chán và khô cứng ở Việt Nam.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét