Giật mình khi đọc báo thấy tin trong dự thảo điều lệ trường tiểu học,
lớp trưởng được gọi là chủ tịch. Sao lại thế các quân sư ngành giáo dục
ơi (hình như ngành thừa chữ này các chuyên gia các quân sư quạt mo hay
nghĩ ra những điều hoặc là không tưởng hoặc là tốn tiền tấn ngân sách
hoặc là… họ chỉ thích cải cách). Nhớ ông Vũ cà phê Trung Nguyên chỉ vì
xưng danh chủ tịch trong cuốn sách của mình mà bị ném đá tơi bời bởi sự
ngông ngạo đánh lận chữ nghĩa. Trẻ mỏ đừng tôn xưng nó, đừng xô đẩy nó
quá, hỏng người đấy. Lại nhớ con gái đầu dạo đi học đến phiên làm Sao Đỏ
trực cổng trường bắt bạn đi muộn. Thấy khuôn mặt phấn khích của nó mà
sợ hãi đến tê người. Phải tâm tình mãi với nó chuyện này để nó hiểu đừng
như thế. Rồi những cuộc bầu bán các chức danh lớp trưởng. Nó tâm sự đầy
mê say. Lại phải tỉ tê phân tích. Mãi nó mới bỏ được mơ ước làm lớp
trưởng mà vui vẻ với chức danh lớp phó học tập suốt nhiều năm. Rồi năm
lớp 10 đi thi học sinh giỏi được điểm tuyệt đối nhất thành phố. Có thầy
cô tâm sự với mình ý định bồi dưỡng để kết nạp Đảng cho nó vào năm cuối
trung học, lại phải thận trọng phân tích. Giờ nó là một cô giáo dạy
trung học bình thường, lấy chồng sinh con sống một cuộc sống bình lặng
nhưng mình biết nó yêu trẻ, biết nó nhân hậu. Vậy là về sự nghiệp giáo
dục con, cả nhà trường và mình đã thành công. Lấy sự riêng tư này ra đây
không phải để khoe mà muốn nó là một dẫn chứng thực tế để thấy với trẻ
hãy dạy chúng những điều nhỏ nhặt nhưng có ý nghĩa chứ đừng đao to búa
lớn, đừng xô đẩy nó vào guồng của cái gọi là tập thể và quyền lực mà hư
hỏng đi nhân cách.
Xin đừng như thế. Hãy coi đây là một lời van vỉ của một phụ huynh học sinh đi, các mưu sĩ các quân sư giáo dục ơi.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét