Tiểu thuyết
Đặng Văn Sinh
PHẦN BA
Chương 11 (tiếp theo)
Chuyện bắt đầu bằng việc anh chàng Hà Thiết vào
rừng đốn gỗ làm nhà. Vợ anh ta là Nông Thị Nhóng, đẹp nhất bản Nà Ngườm.
Mấy tháng trước, Chánh tổng Bế Hữu Tài đã đem bạc trắng đến nhà Nông
Viết Định hỏi Nhóng cho con trai mình là Bế Tòng nhưng việc không thành.
Nhóng bảo: Bố mế tham bạc trắng bán con cho nhà giàu là con nhảy xuống vực Thuồng Luồng.
Ông Định sợ, bởi hồi đầu năm chẳng hiểu vì sao, Mã Thị Nhàn, vợ thằng
Tòng, nửa đêm chạy ra rừng ăn lá ngón chết. Mấy bản quanh vùng, con gái
nhà ai cũng sợ về làm dâu họ Bế. Đám cưới Thiết và Nhóng như cái gai
chọc vào mắt Bế Hữu Tài. Lão không nói ra nhưng trong lòng luôn ngấm
ngầm đợi dịp trả thù.
Từ lâu, Bế Hữu Tài đã làm chức việc cho người
Pháp. Thỉnh thoảng lão lại cưỡi ngựa lên đồn Pha Lay ở châu lỵ Bình
Xuyên chơi với quan Ba mắt xanh mũi lõ. Viên Chánh tổng này còn có biệt
tài đánh hơi mùi hổ cốt. Dù ở thung lũng đá xám mờ sương hay trên đỉnh
Thiên Phong quanh năm tuyết phủ, nghe tin phường săn nào bắn được hổ là
lập tức lão sai tay chân đến lấy bộ xương về nấu cao. Dân Bình xuyên ai
cũng thù lão. Bế Tòng giống hệt tính bố, coi thiên hạ như rác. Trong
những cuộc chè chén với lũ đàn em, hắn thường huyênh hoang tuyên bố:
- Con Nhóng đáng lẽ là vợ tao, thế nào tao cũng bắt về cho mà xem.
Ngôi nhà sàn của vợ chồng Hà Thiết ở rừng Ken
Chải cách hẳn với bản Nà Ngườm ba quả đồi. Từ xưa đến nay dân bản ít
người đến khu rừng này vì họ sợ một truyền thuyết về vực Thuồng Luồng.
Suối Bạc chảy từ ngọn Cốc Dì, qua rừng Ken Chải khoét xuống thành một
vực sâu, nước trong vắt như pha lê. Vào những đêm trăng sáng, thường có
cô gái mặt hoa da phấn, tóc đen như mun, từ dưới nước leo lên tảng đá
trắng trên bờ, trút bỏ xiêm áo, phô ra giữa đất trời tấm thân ngà ngọc,
mê hoặc những chàng trai trẻ đa tình. Trai bản có những kẻ hiếu kỳ,
thích ma quỷ đẹp hơn là người trần kém nhan sắc, chẳng biết sợ là gì,
lén lút rủ nhau ra bờ suối, hy vọng nhìn thấy mỹ nhân trong cảnh thiên
thai. Dần dần bọn này mắc một chứng bệnh kỳ lạ, đó là bệnh quên. Họ quên
ông bà, cha mẹ, vợ con, thậm chí quên cả bản thân mình, suốt ngày di
lang thang tơ tưởng đến người đẹp dưới thuỷ cung. Những đêm như thế,
dòng suối Bạc lung linh dưới ánh trăng ngà. Mặt nước sóng sánh hằng hà
sa những đốm sáng như vảy cá chép vàng bắt nắng ban mai. Trong cảnh sắc
chập chờn, huyền ảo, thỉnh thoảng một gã si tình lại nhảy xuống vực tìm
người trong mộng để rồi không bao giờ trở về cõi dương gian nữa. Chuyện
ấy chắc chỉ là huyền thoại nhằm cảnh tỉnh những kẻ lắm đam mê, nhưng con
suối Bạc với vực Thuồng Luồng thì vẫn còn đó.
Hà Thiết là chàng trai mang trong mình hai dòng
máu. Bố người Kinh mẹ người Tày. Ông Thao lưu lạc đến vùng Bình Xuyên từ
nhỏ, làm con nuôi nhà họ Hà, lớn lên được gia chủ cưới cho một cô gái
người bản Nậm Coóng. Ông giỏi nghề mộc, đã từng được quan châu đón lên
làm nhà nhưng mệnh số bị hãm, không được ở với vợ con lâu dài. Cách đây
mấy năm, một lần đi rừng về, lội qua suối Nậm Thoong, ông bị nước lũ
cuốn trôi.
Biết Nhóng phải lòng Hà Thiết, ông bố có vẻ không hài lòng, bảo con gái:
- Thằng ấy giỏi trai nhưng tao ngại nó là người
Kinh. Bọn người Kinh khôn ngoan mà hay xảo trá. Sống với họ luôn phải
cảnh giác, bởi vì trong đầu họ luôn có những cái mà người vùng cao ta
không bao giờ nghĩ được.
Nhóng không mấy quan tâm đến người chồng tương
lai là Kinh hay Tày mà thề rằng nếu không được làm vợ Hà Thiết sẽ tự tử.
Rốt cuộc, Nông Viết Định cũng phải chấp nhận chuyện trăm năm của con
gái khi mẹ Hà Thiết mang lễ vật sang dạm hỏi. Năm ấy, mưa muộn, mãi đến
cuối tháng tám suối Bạc vẫn còn lũ. Một buổi chiều, Hà Thiết vác củi từ
trên nương về, chợt nhìn thấy một vật gì giống con chó vện bị dòng nước
đẩy giạt vào ghềnh đá. Anh ta quẳng bó củi lại gần xem, thì ra là một
chú hổ con lạc mẹ, gãy chân trước, những đám lông vằn vèo dính bết vào
da thịt nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền trong tình trạng gần như đã chết.
Hà Thiết vác con vật lên vai, chạy một mạch về nhà bảo vợ đổ rượu mật
gấu xoa khắp người cho nó. Nhóng sợ hết hồn, giãy nảy:
- Anh mang ra rừng thả hoặc giết nó đi. Ai lại mang cọp về nhà. Em sợ lắm.
Hà Thiết bế con hổ lại gần bếp lửa hơ cho nó khô lông rồi thong thả bảo vợ:
- Nó còn bé, thiếu sự chăm sóc của mẹ, lại gẫy
chân, giờ thả về rừng là chết. Anh nghĩ, con vật cũng như con người,
mình cứu giúp nó, nó không nỡ hại mình.
Con Hổ yếu lắm, mãi chiều hôm ấy mới liếm được ít
cháo trứng gà. Vết thương khá nặng. Những đoạn xương gãy trồi khỏi
khuỷu chân đâm ra ngoài khiến nó bị sốt cao, suốt ngày nằm thiêm thiếp,
thở khò khè như đứa trẻ mắc chứng hen phế quản. Sau khi đắp thuốc, Hà
Thiết phải dùng hai chiếc nẹp tre kẹp vào chân con hổ rồi quấn dây chung
quanh cố định khớp xương. Đi làm thì thôi, về đến nhà nhìn thấy con hổ
là Nhóng lại càu nhàu. Nhưng rồi thấy chồng hết lòng cứu chữa con vật,
chẳng quản ngày đêm lội suối băng rừng kiếm thuốc, cô cũng dần nguôi
giận. Mỗi sáng, trước khi lên nương, Nhóng còn giúp chồng nấu cháo pha
mật ong đổ từng thìa cho con thú. Được chừng mươi ngày thì Hà Thiết tháo
nẹp. Vết thương của loài hổ nói chung, rất lâu khỏi, phải gần một tháng
sau nó mới hoàn toàn bình phục.
Là loài mãnh thú, nhưng vì còn bé nên con hổ vẫn
chưa kế thừa đầy đủ tập tính di truyền của tổ tiên. Nó hiếu động và
thích khẽ gừ gừ như một gã mèo vằn nằm sưởi nắng khi đã được gia chủ cho
đánh chén no nê. Phải nói đó là một chú hổ nhí khá hiền lành, thậm chí
nó còn sợ hãi nhảy bổ lên bậc cầu thang khi nhìn thấy con chó Lài giống
Vân Nam cao lừng lững của Hoàng Đản lúc anh này đến rủ Hà Thiết đi săn
lợn rừng. Hà Thiết đặt tên cho nó là Huổi Vằn, Con vật tỏ ra dễ thương
và biết nghe lời ông bà chủ. Anh ta không muốn bất cứ ai nhìn thấy Huổi
Vằn nên đã tập dần cho nó quen với những tín hiệu quy định. Khi có người
đến cổng nghe tiếng huýt sáo của ông chủ là chú ta cúp đuôi chạy ngay
vào nhà chứa củi.
Nửa năm sau, Huổi Vằn được chăm sóc chu đáo đã
thành một chú hổ choai choai. Cơ thể của nó phải nhiều năm nữa mới đến
độ trưởng thành nhưng dáng dấp đã có vẻ oai phong của bậc chúa sơn lâm.
Ban ngày, con mãnh thú ngoan ngoãn nằm trong chiếc cũi để ở gian đầu nhà
chòi khuất giữa vườn mắc coọc, lim dim ngủ. Ban đêm, Hà Thiết thả nó
vào rừng kiếm mồi. Huổi Vằn mải chơi, lang thang trong rừng Cấm hai ba
ngày mới về, nhưng cũng có những hôm trời còn tối, chưa rõ mặt người nó
đã lẳng lặng tha về một con hoẵng hầu như còn nguyên vẹn cho ông bà chủ.
Một hôm, Hà Thiết thả Huổi Vằn sớm hơn thường lệ
rồi bảo Nhóng đem chiếc búa tạ để anh phá cũi. Con Hổ thấy lạ cứ nhìn
chủ rồi gừ gừ trong cổ họng. Hà Thiết vỗ vỗ vào lưng Huổi Vằn bảo:
- Mày lớn rồi, không ở đây được nữa mà phải vào
rừng Cấm mới khỏi bị bọn phường săn rình bắn. Hôm qua, lúc ở bản Tèo về,
tao đã nhìn thấy anh em thằng Bế Tòng phát hiện dấu chân mày.
Con hổ vẫn còn đang ngơ ngác thì Hà Thiết đã huýt gió chỉ tay vào rừng :
- Thôi đi đi ! Thỉnh thoảng về thăm tao.
Huổi Vằn hình như vẫn còn lưu luyến nhưng nhìn
thấy ánh mắt ra lệnh của chủ nó mới uể oải bước một cách miễn cưỡng. Anh
ta lặng lẽ nhìn theo cho đến khi nó mất hút sau những bụi gai móc mèo
um tùm.
Con hổ đi rồi, Hà Thiết đâm ra nhớ, còn Nhóng thì
mừng ra mặt. Thỉnh thoảng anh ta ra bờ suối lấy chiếc tù và bằng sừng
trâu rúc vài tiếng thử gọi, dù biết rằng lúc này nó ở mãi ngàn xanh.
Nhưng rồi mấy hôm sau Huổi Vằn về thật. Con hổ uốn thân hình mềm mại
nhảy loang loáng dưới ánh trăng, lúc ẩn lúc hiện giữa những lùm cây kim
tước không hề phát ra một tiếng động làm Hà Thiết giật thót mình. Anh ta
nhẹ nhàng vuốt cái bờm vàng cháy ram ráp từ đỉnh đầu đến ngang lưng,
làm con thú khoái chí khẽ gừ gừ như ngày còn bé. Tuy vậy, Hà thiết không
dám giữ con hổ lại lâu. Anh ta rất sợ những nòng súng nạp đạn ghém của
cánh thợ săn Nà Ngườm. Họ sẵn sàng bắn vào bất cứ mục tiêu nào, miễn là
hạ sát được con mồi.
Vào một đêm tháng ba, lúc ấy đã khuya lắm, bỗng
có tiếng chó sửa dữ dội. Không phải Huổi Vằn. Con hổ về thì lũ chó nhất
loạt cúp đuôi, rúm người lại, im thin thít. Chỉ có lợn rừng, hươu nai
hoặc giả là người bọn chúng mới ra oai báo cho chủ mẫn cán đến như thế.
Hà Thiết bảo Nhóng nằm yên trong buồng rồi với cây súng, nhẹ nhàng lần
xuống cầu thang. Anh ta không phải tìm lâu. Theo hướng chó sủa, từ xa Hà
Thiết đã thấy một hình người mặc quần áo sẫm màu, bùn đất dính bê bết,
nằm cạnh hàng rào ở tư thế hoàn toàn không bình thường. Anh ta chần chừ
không dám lại gần, sợ có kẻ nào đó rình rập chung quanh. Mà có thể lắm.
Biết đâu đây chẳng là mưu chước của cha con lão Chánh tổng khi chúng còn
ôm mối hận về cô con dâu hụt. Lũ chó vẫn cắn dai dẳng. Cậy chủ ở bên
cạnh, cả con Vện và con Mực vừa sủa vừa chạy quanh kẻ lạ mặt đang nằm co
quắp vẽ thành một vòng cung mỗi lúc một hẹp dần. Dõi mắt quan sát ba bề
bốn bên, thấy không có gì khả nghi, Hà Thiết quả quyết lại gần . Có
tiếng rên rỉ khe khẽ, tiếp theo là nhịp thở nặng nhọc, mệt mỏi của người
bị thương. Anh ta nạt con Vện cúp tai đang định thò mõm lôi ống tay áo
kẻ lạ mặt:
- Vện, ra ngoài kia !
Con chó đã biết tính chủ. Nó lẳng lặng lẩn vào
góc vườn nằm xuống đống vỏ cây, xoải hai chân trước, cặp mắt lim dim làm
nhiệm vụ cảnh giới trong khi con mực tai dỏng đã bị tống vào gầm sàn
đang rên ư ử.
Kẻ lạ mặt là một người đàn ông chừng bốn mươi có
mái tóc cứng như rễ tre và bộ râu quai nón lởm chởm lâu ngày không cạo
giống hệt một tay lục lâm đã từng lão luyện trong nghề chặn đường khách
thương hồ đòi tiền mãi lộ. Ông ta bị một phát đạn vào bắp đùi trái. Vết
thương toang hoác, phá ra bằng nửa bàn tay, tuy chỉ vào phần mềm nhưng
đã bị nhiễm trùng bốc mùi hôi làm nạn nhân bị choáng. Nghe giọng nói, Hà
Thiết biết ông ta là người Kinh. Trong lòng đầy nghi hoặc, anh ta nhìn
bộ dạng ông khách không mời hỏi bằng tiếng Tày :
- Khách đi chợ bản Then không biết đường lạc vào rừng Cấm à ?
Người đàn ông vểnh hàm râu chổi sể lắc đầu:
- Ta là … cả Pháo, có dám cho vào nhà không?
Vậy ra ông khách này là tướng cướp thật. Nghe
thiên hạ đồn từ lâu giờ Hà Thiết mới biết mặt. Anh ta thản nhiên bảo ông
trùm lục lâm :
- Sợ gì? ở đây chỉ có mỗi nhà tôi. Các nhà khác trong bản Nà Ngườm đều cách nửa con dao quăng. Để tôi dìu ông lên sàn.
- Anh không sợ Chánh tổng Bế Hữu Tài à?
- Cả bản này thù bố con nó. – Hà Thiết quả quyết
bảo. – Mà nếu có kẻ xấu bụng báo Chánh tổng hoặc quan châu Bình Xuyên
cũng chẳng làm gì được. Ở đây gần với con đường chạy vào rừng Cấm, vợ
tôi sẽ đi hái thuốc chữa vết thương cho ông.
- Ta chỉ dám nhờ gia chủ vài hôm, vết thương dịu bớt là đi ngay.
- Không vội được đâu. – Hà Thiết lắc đầu ái ngại
bảo ông khách. – Vết thương của ông nặng lắm, chậm một hai ngày nữa là
hỏng cái chân.
Sáng sớm, Nhóng lên rừng hái thuốc. Hà Thiết pha
nước muối rửa vết thương, sau đó dùng một loại lá cây ở khe Đầu Quạ,
trông tựa vẩy ốc, giã nhỏ trộn với mật ong rừng rịt vào. Thứ lá này có
hoạt tính cực mạnh vừa có tác dụng sát trùng vừa làm lành những chỗ đã
bị hoại thư. Đây là bài thuốc gia truyền của họ Hà từ nhiều đời trước.
Nó được giữ bí mật ngay cả với người trong bản.
Khoảng già nửa tuần trăng, vết thương đã lên da
non, sức khoẻ của cả Pháo dần dần hồi phục. Tối hôm ấy, trong lúc nhắm
rượu với thịt lợn rừng nướng trên than hồng, ông trùm kể cho vợ chồng Hà
Thiết nghe về cuộc đời mình.
Cha cả Pháo vốn là một nghĩa binh trong quân
doanh Đề Thám. Sau mấy chục năm tung hoành làm cho quân đội Pháp và quan
lại Nam triều khiếp đảm, cuộc khởi nghĩa Yên Thế đến giai đoạn thoái
trào. Một số thủ lĩnh của nghĩa quân rơi vào tay giặc và bị hành hình
rất dã man, trong đó có thân phụ ông là suất đội Trần Tung. Nghe tin dữ,
cả Pháo lúc ấy mới mười lăm tuổi, sợ bị liên luỵ vội bỏ làng dắt mẹ đi
lánh nạn. Suốt mấy tháng trời, ngày đi đêm nghỉ, gối đất nằm sương, phải
chịu bao nỗi cực nhục đói khát dọc đường, cuối cùng hai mẹ con đến được
châu Bình Xuyên. Cả Pháo xin được chân phụ việc cho phường săn Lũng
Phầy kiếm gạo. Phường săn gồm toàn những đối tượng có thành tích bất
hảo, hoặc những gã đầu trộm đuôi cướp, sống ngoài vòng pháp luật nhưng
trọng nghĩa khí sẵn sàng xả thân vì lẽ công bằng. Dần dần cả Pháo được
ông trùm quý mến và truyền võ nghệ cho. Phường toàn đàn ông, nay đây mai
đó, không thể mang mẹ đi theo nên cả Pháo gửi bà ở bản Noọng Khai trong
nhà một người bà con của Bàn Văn Lọi. Tri châu Bình Xuyên sức giấy cho
các tổng phải tróc nã bằng được toán lục lâm. Nhưng bọn này có tài xuất
quỷ nhập thần, chuyên lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo. Một lần anh
em chạm trán với chánh Tài ở dốc Mật. Họ đánh bạt toán lính khố xanh có
trang bị súng trường, cướp toàn bộ số tiền thuế rồi biến vào rừng như có
phép lạ. Không may, một tên tay chân của lão chánh nhận được mặt cả
Pháo. Lão cho người dò la tung tích, bất ngờ phát hiện ra bà mẹ ông ở
Noọng Khai bèn báo cho tên bang tá đem lính bắt giam vào đề lao. Bà là
người phụ nữ có khí tiết, bị quan châu dùng cực hình tra tấn vẫn không
chịu khuất phục, đến nửa đêm thì cắn lưỡi tự tử để khỏi luỵ đến con
trai. Mẹ chết, cả Pháo vô cùng đau xót. Ông thề không đội trời chung với
lũ quan Tây và bọn phản dân hại nước. Hơn chục năm sau, cả Pháo trở
thành thủ lĩnh của phường Lũng Phầy với những chiến tích từng lưu truyền
trong dân bản khắp châu Bình Xuyên như một huyền thoại. Hãi nhất là vụ
đang đêm anh em đột nhập vào đồn Phay Hán đốt nhà, mang hết vàng bạc
cùng với lão bang tá về sào huyệt. Hà Thiết nghe câu chuyện phục lắm bèn
hỏi:
- Như vậy là ông đã bị cả bọn Phú Lãng Sa([1]) da trắng tóc vàng và lính quan châu rình bắt nhiều lần mà vẫn bình an vô sự, thế còn mấy hôm trước, kẻ nào bắn ông ?
- Ta không nhìn rõ mặt chúng nhưng ở vùng này chắc chỉ có cha con lão Chánh tổng.
- Ông cả đi lối rừng Cấm rồi lội suối về Ken Chải phải không ?
Cả Pháo gật đầu:
- Cứ tưởng theo lối này thì an toàn ai ngờ lại bị
dính đạn. Lúc ấy trời đã chạng vạng, chỉ thoáng thấy một thằng khập
khiễng ôm súng chạy khi ta bắn trả.
- Thằng Tòng đấy. Cái chân thọt là do hắn ngã ở
vực Thuồng Luồng. – Hà Thiết trầm ngâm một thoáng rồi quả quyết bảo.-
Tôi nghĩ mãi rồi. Tuy chân chưa khỏi hẳn nhưng ông Cả phải đi thôi, ở
đây lâu sợ chúng tìm ra dấu vết.
- Ta cũng cảm thấy cha con lão chánh không dễ gì
bỏ cuộc khi đã bắn bị thương con mồi. Anh nói phải. Ơn cứu mạng của vợ
chồng anh kiếp này không báo được thì xin hẹn kiếp sau.
Nói rồi ông ta quỳ sụp xuống vái Hà Thiết ba vái. Hà Thiết vội đỡ cả Pháo dậy :
- Hà tất ông cả phải làm thế. Ông là người nghĩa
khí, bênh vực dân nghèo, trị tội ác bá, không chỉ chúng tôi mà ngay cả
bà con dân bản cũng sẵn lòng cưu mang. Đêm mai tôi sẽ đưa ông tắt rừng
Ken Chải sang bản Puốn.
- Phải lắm, Bản Puốn ta có một người anh em là ông Lầu Phềnh.
Mờ sáng hôm sau, Nhóng vừa lùa đàn trâu lên rừng
thì cha con chánh Tài cưỡi ngựa dẫn một toán lính khố xanh đến cổng. Mấy
con chó chạy xô ra sủa toáng lên. Bế Tòng nổ một phát súng mousqueton
thị uy làm lũ chó bị kích động nhảy vọt qua hàng rào thưa lao vào con
ngựa bạch của lão Chánh tổng. Nó bị bất ngờ, hí lên một tiếng sau đó bổ
nước đại hất Bế Hữu Tài xuống bờ ruộng bậc thang. Lão vừa ngượng vừa
tức, lồm cồm bò dậy, ra lệnh cho bọn thuộc hạ bao vây ngôi nhà sàn. Hà
Thiết thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra liền đẩy Cả Pháo vào góc nhà, vớ lấy
cây súng kíp, bước ra đầu quản hỏi:
- Có việc gì mà ông Chánh đem lính tráng đến nhà tôi từ sáng sớm ?
Lão chánh hực lên một tiếng :
- Mày muốn sống thì mang thằng tướng cướp ra nộp quan. Ta biết hắn đã bị thương đang nằm trong nhà.
- Này ông Chánh, đừng quen thói gắp lửa bỏ tay
người. Ở đây không có ai là tướng cướp. Ông bảo người nhà về đi nếu
không đừng trách Hà Thiết này nóng tính.
Chánh tổng cười gằn hất hàm bảo lũ tay chân:
- Vào nhà lôi tên cả Pháo ra đây. Đứa nào chống lại, bắn.
Hà Thiết chĩa nòng súng vào lão chánh dằn giọng:
- Ta thách đấy ! Kẻ nào dám bước lên bậc thang là sẽ được về với ông vải.
Hà Thiết vừa nói hết câu thì đoàng một
viên đạn bay sát ngay cột đầu chái làm vỡ toác chiếc hòm trên gác lửng.
Thì ra Bế Tòng, từ lâu vẫn âm ỉ mối hận tình, nay đã có thời cơ, từ
ngoài hàng rào nhắm vào anh ta nổ súng. Hà Thiết nép nhanh vào góc
khuất, bình tĩnh chờ đợi thằng Tòng ló đầu ra là xiết cò. Con trai lão
Chánh tổng vừa ngã thì một loạt tiếng súng rộ lên, tất cả đều nhằm vào
ngôi nhà sàn. Không kịp nhồi đạn, Hà Thiết lao vào buồng lấy khẩu súng
bắn đạn ria ra thì đã thấy cả Pháo chĩa nòng khẩu trường mas của ông qua
khe cửa nhằm vào bọn lính khố xanh. Viên đạn hất một tên ngã ngửa ra,
đầu đập xuống tảng đá chắn hàng rào. Ở trên rừng, nghe tiếng súng, Nhóng
biết là có chuyện chẳng lành. Cô thả trâu rồi ba chân bốn cẳng chạy về.
Vừa đến đầu nhà, Nhóng giật mình thấy phía trước có tiếng hô hét. Gay
rồi. Chắc bọn chức việc đến bắt ông người Kinh. Phải nhanh chóng chạy về
Nà Ngườm báo cho trưởng bản Lục Phát mới được. Nhưng họ chỉ có hai
người chẳng may trúng đạn thì nguy. Thử tìm cách lại gần xem sao đã.
Nhóng luồn qua những bụi cây lúp xúp bò vào gần sàn, ngẩng lên thấy
chồng đang nạp đạn. Hàng rào vừa đổ. Thằng Tòng mới chỉ bị thương, tay
nó run run rê nòng súng trường về phía Hà Thiết. Trong khoảnh khắc ngàn
cân treo sợi tóc, cô bỗng nhào ra chắn ngang mũi súng thét lên:
- Không được bắn !
Gần như đồng thời, nòng súng Bế Tòng bốc khói. Nhóng giật nảy người, chới với một lúc rồi ngã.
Thấy vợ trúng đạn, Hà Thiết uất lắm, quẳng khẩu
súng đã vỡ toác nòng, rút con dao phát rừng định nhảy xuống quyết sống
mái với chúng một phen. Nhưng rồi anh ta lại nghĩ, không thể liều chết
được. Nhìn sang gian bên, ông cả cũng hết đạn đang lâm vào thế tiến
thoái lưỡng nan. Bất chợt một ý nghĩ vụt loé lên… Hà Thiết lật ván sàn,
bám cây cột gian giữa tuột xuống gầm nhà, khom người chạy ra bờ suối,
hướng về phía rừng Cấm rúc một hồi tù và. Anh ta thổi hai tiếng ngắn lại
một tiếng dài. Vừa đúng ba lần như thế thì từ cánh rừng trước mặt bỗng
rồ lên như sắp có trận cuồng phong. Rồi một con hổ vằn to lớn xuất hiện.
Nó chỉ nhảy vài bước đã vượt qua suối Bạc lao thẳng về ngôi nhà quen
thuộc. Đúng là Huổi Vằn. Với dáng vóc oai hùng của vị chúa sơn lâm, chỉ
bằng cú táp nhẹ, Huổi Vằn đã làm toạc vai Bế Văn Tòng. Những tên lính
khố xanh còn lại chưa kịp định thần vì quá hoảng loạn vội quẳng súng ù
té chạy. Nhưng con hổ không thèm đụng đến lũ này mà nó vọt lên rượt theo
tên Cai áo vàng, chìa cặp móng vuốt sắc như lưỡi dao cào một vệt vào
lưng hắn. Lão Chánh tổng là tên ranh ma. Biết đối phương hết đạn, hắn
định leo lên cầu thang. Lúc này cả Pháo đang trấn giữ ở trên bằng con
dao phát rừng to bản khá lợi hại Hà Thiết chuyển cho. Nhìn thấy lưỡi dao
sáng loáng, chánh Tài khựng lại, đi giật lùi, ghếch nòng súng về phía
ông trùm. Hắn chưa kịp xiết cò thì Huổi Vằn từ ngoài cổng chồm đến sau
khi đã hạ gục tên Cai khố xanh. Là tay thợ săn giàu kinh nghiệm, mặc dù
vô vùng khiếp đảm, chánh Tài vẫn đủ bình tĩnh tìm cách tháo lui. Nhưng
Huổi Vằn có kiểu trấn áp đối phương bằng một độc chiêu và luôn bất khả
chiến bại. Nhìn thấy họng khẩu trường mousqueton nó lập tức dựng đứng
hai chân sau, cặp mắt sáng rực như hai đạo hào quang ma quái chiếu vào
Bế Hữu Tài rồi gầm lên dữ dội. Tiếng gầm của ông ba mươi khiến hồn phách
lão Chánh tổng lên mây, ngã vật xuống, miệng sùi bọt. Chỉ đợi có vậy,
Huổi Vằn chồm tới con mồi định kết thúc tấm thảm kịch, nhưng Hà Thiết đã quát :
- Thôi đủ rồi, Huổi Vằn về rừng!
Nghe tiếng chủ, con hổ ve vẩy chiếc đuôi dài,
chui qua gầm sàn đến bên Hà Thiết. Anh ta vỗ vỗ vào lưng nó rồi chỉ tay
về phía trước. Huổi Vằn hiểu ý lững thững ra bờ suối Bạc.
Con hổ đi rồi, cả Pháo xuống cầu thang đến bên
lão Chánh tổng vẫn còn đang chết khiếp, kề sát hàm râu quai nón vào mặt
hắn, dằn giọng :
- Với tội phản dân hại nước của mày, lẽ ra phải
để con hổ xé xác hoặc cho một nhát dao phát rừng, tuy chủ nhà đã tha
nhưng cũng không thể để cho mày nguyên vẹn trở về bản rồi sau này vẫn
chứng nào tật ấy.
Nói xong, ông Trùm lục lâm rút con dao găm trong
người cắt xoẹt một bên tai khiến lão Chánh tổng rú lên lấy tay bưng thái
dương. Hà Thiết trừng mắt quát:
- Cút!
Buổi chiều, cả Pháo và Hà Thiết vào rừng Ken Chải
đào huyệt chôn cất Nhóng. Anh ta ở bên mộ vợ đến chập tối mới về. Cả
Pháo thấy vẻ rầu rĩ của anh bạn trẻ, thương lắm bảo:
- Bỏ quách cái nhà này đi. Chú theo tôi lên núi dẹp nỗi bất công cho người nghèo.
Hà Thiết lẳng lặng gật đầu:
- Cho nó mồi lửa ….
- Phải. ở đời chẳng nên lưu luyến mãi những thứ đã thuộc về quá khứ.
Sáng hôm sau hai người dậy từ cuối canh tư. Họ vừa đi vừa nghỉ vì vết thương của ông Trùm vẫn chưa lành hẳn.
Hôm ấy là một ngày âm u. Trên cao những tảng mây xám xịt, nặng nề trôi về khu rừng Cấm.
(Xem tiếp kỳ sau)
Chú thích:
(1): Phiên âm chữ “France” (Pháp) qua tiếng Trung Quốc
0 nhận xét:
Đăng nhận xét