“Thua một trận bóng, mất một huy chương ở một kỳ SEA
Games ta có thể lấy lại ở những mùa sau. Nhưng cái chân của ngư dân bị
gãy thì mãi mãi là nỗi đau, nỗi đau ấy là nỗi đau của cả dân tộc”.
Các cầu thủ nhận được sự cảm thông từ người hâm mộ – Ảnh: Độc Lập
Trong hai ngày qua, có hai sự kiện tôi đặc biệt quan tâm. Một là câu chuyện U.23 Việt Nam bị Myanmar đánh bại tại bán kết SEA Games 28, hai là chuyện ngư dân Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc xịt vòi rồng
đến gãy chân. Đó đều là hai tin buồn, và tôi tin ai là người Việt Nam
cũng đều có cảm xúc ấy. Thế nhưng, hai câu chuyện tưởng chừng không liên
quan nhưng qua đó thấy sự “thiên lệch” rõ ràng: Báo chí, mạng xã hội ầm
ầm khóc cho đội tuyển U.23 thua trận, nhưng chẳng mấy ai khóc cho ngư
dân mình.
Trên mạng xã hội, trên nhiều tờ báo mạng, thường
trực ở trang chủ là hình ảnh các cổ động viên khóc vì U.23 Việt Nam thua
trận. Khóc từ Singapore cho đến Hà Nội, rồi khóc vào tận Sài Gòn, già
khóc, trẻ khóc, trái gái ôm nhau khóc vì tiếc cho một trận đấu bóng đá.
Đó là điều dễ hiểu, ai cũng buồn, tôi cũng buồn
vì đội nhà thua. Nhưng phải chăng chúng ta đang làm quá? Phải chăng
chúng ta lại “lên đồng” (tôi mượn chữ của tác giả Bùi An) vì một trận đấu bóng?
Trong khi đó, hình ảnh ngư dân Việt Nam bị tàu
Trung Quốc xịt vòi rồng đến gãy chân thì chỉ dừng lại ở một vài bản tin,
dăm ba người lướt qua, rồi dăm ba người chia sẻ trên mạng xã hội. Dòng
tin thời sự này bỗng “chìm nghỉm” dưới cơ số status xót thương cho bóng
đá tại SEA Games 28.
Trong những ngày này, Biển Đông vẫn luôn dậy
sóng, Trung Quốc vẫn từng ngày xây dựng đảo nhân tạo, vẫn ngang nhiên
thách thức, ra sức chèn ép ngư dân ta. Đây không phải là lần đầu, nhiều
lần ngư dân ta đã tố cáo tàu Trung Quốc đuổi tàu cá của ngư dân Việt Nam
trên chính ngư trường Việt Nam. Và đến nay thì đỉnh điểm, nhìn hình ảnh
ngư dân Quảng Ngãi chân bị gãy phải bó bột, rồi lời kể về sự hung hăng
của tàu Trung Quốc xịt vòi rồng, cướp hải sản, đập phá đồ đạc tôi không
thể nào không ấm ức được.
Bị tàu rung Quốc tấn công bằng vòi rồng hồi 7.6, ngư dân Bùi Tấn Đoàn bị gãy chân trái, giờ chỉ nằm một chỗ – Ảnh: Hiển Cừ
Khóc vì một trấn đấu bóng không có gì sai, nhưng
dường như truyền thông đang làm quá và chúng ta cũng thế, chúng ta khóc
quá nhiều cho một điều suy cho cùng chỉ là một tấm huy chương thể thao.
Tôi còn nhớ, năm trước trên mạng xã hội người ta
ầm ầm lên tiếng phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981, lúc
đó tôi thấy tự hào về những thế hệ biết lo cho đất nước. Nhưng dường
như tất cả chỉ chạy theo phong trào, Trung Quốc ngày càng ngang ngược,
vẫn xây đảo nhân tạo, vẫn đánh đuổi ngư dân ta nhưng lúc này mọi người
dường như đã “quên”?
Một trận bóng thua, mất một huy chương ở một kỳ
SEA Games ta có thể lấy lại ở những mùa sau. Nhưng cái chân của ngư dân
bị gãy thì mãi mãi là nỗi đau, nỗi đau ấy là nỗi đau của cả dân tộc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét