NGỠ NGÀNG


Chiều xuân đi dạo trên đồng
Gặp em cô gái xóm trong dịu hiền
Nón bài thơ ngả nghiêng nghiêng
Để cho cơn gió cười duyên bẽ bàng
Buâng khuâng là sợi nắng vàng
Vương trên lá mạ, ngỡ ngàng giữa xuân
Giọng cười em vẫn trong ngần
Hẹn mùa thắng lợi muôn phần bội thu.
                                          VN
Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét