Mẹ ơi yên nghỉ


Con lớn lên buồn bã cảm sầu
Khát khao tìm tình yêu của mẹ
Khi bắt gặp tình mẹ trên đời con đành rơi lệ
Chẳng biết mình trốn chạy đi đâu.

Hôm nay con về
Mộ chẳng còn hoa mào gà đỏ au
Mẹ nằm nơi quê chồng yên nghỉ
Con lại thăm mảnh vườn xưa nhà nhỏ
Nơi mẹ ru con sau tiếng khóc chào đời.

Con nhớ được nghe thời tản cư xa rồi
Mẹ rời đô thành chăm đàn con thơ dại
Khắc ghi lòng dân chuyện như huyền thoại
Về người đàn bà hiền dào dạt tình thương.

Con lặng thầm thắp một nén nhang
Nguyện ước suối vàng mẹ ơi yên nghỉ
Nối nhớ thương yêu không là món quà xa xỉ
Sâu thẳm tận cùng xóa vết cắt không gian...


7/2013
Hồ Minh Quang
Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét