ĐOÀN HUY GIAO


Maria thượng






Chim bay về núi tối rồi…




(ca dao)




1


Tôi gõ vào phím loạn ly


tiếng rền đứa con hoang


đã bị vầy nát


lặng lẽ chôn nơi góc rừng thị chứng


của thần linh.


Phải men theo lối nào đây, hỡi Maria thượng!


để đến được ngôi đền em nuôi giữ


chiếc rìu


và lửa đỏ


giữa ma trận cuồng phong gỗ tử


máu đã khô


cánh chim đã bị cắt đường bay.


clip_image002


Ngày đi


đồi hoang


đời hoang


trong hoang liêu


chim kêu lạc giọng


đường không tên.


Đâu rồi nữ vương


của thảo mộc


đá


của sương mù


giọt ngầm rễ non bền chặt


ngọn lao trên trán người đi săn


thứ ánh sáng con cưng của lòng thượng võ.


Hỡi thần Núi


và thần lêu lổng cai quản thần Núi


ta đã có mười ba năm quét lá rừng


lá xanh


và lá chết


không ai thay được thân mệnh của lá trước mùa thu


không ai thay được tiếng gầm hào hễnh nơi đàn voi nhúng hơi nồng da thịt của voi vào sâu niềm hoan lạc với sông Đực – sông Cái.


Nụ hôn thác đổ, trái tim rụt rè trong hạt giống mù xa truyền
giống, ái tình quyến rũ chim muông và ráng chiều làm ấm đường bay của
chim trên đường về tổ, con người ngân nga lời hoa cỏ mà Yaduk và bà vợ
kiên cường làm vợ của ông trong hoa màu tự túc.


Hãy để yên!


gốm xoay trong đầu


đất sét chuyển dịch trong lửa


mong có cái em gùi trên lưng cả núi đồi chếnh choáng, Maria.




2


Ai đem ngọn gió ngoại lai đến đây


ai tôn sùng ngoại lai


làm cuộc tàn sát.




3


Tôi bụi bặm chập chùng dọc đường xương sống


“con đường ngắn nhất chính là con đường ta biết rõ”(1)


nào có ngắn gì hơn con đường trái tim tôi


lồng lộng dưới thiên hà.


Bài thơ nầy không dài hơn chân trần chín trăm cây số


không rộng hơn chín chín triệu cây


số sinh linh phơ phất


ta đi


mắt ướt chào đời


cái nhìn


một giọng lửa đỏ


những hạt mùa siêu thực


ăn với sao xa


ngan ngát bầu trời như trái chín bói


thơm cả điệu ru màu da


không địa lý.




4


Trong bóng đen xăng dầu nước đóng chai và mạng


những tấn trò đối nghịch


hồn ma xung đột


những hồn ma.


Già gỗ Lũa dạy tôi từng giọt đêm Lửa gỗ


thứ đêm cô đặc của lưỡi gươm còn ngủ yên trong vỏ


quả còn mơ trong hạt


ngôi nhà co chân trong hang động.


Rằng con người có linh hồn


rau củ… muôn thú du thực trên núi to


nắm đấm cơn dông thịnh nộ


cũng có linh hồn


bước đồng thau nhộn nhịp men vỏ cây


tiếng da thú da người chân nam đá chân xiêu


bàn tay gỗ thiêng đè lên ngực bên trái ngàn giấc mơ


hạt mùa lim dim trên vách nứa


chiếc răng con lợn độc làm cong lưỡi mác


lá đập vào trán con vật hiến sinh


vào tre trúc


vào môi cỏ dặt dìu âm vang trên triền dốc


vào nước của những đêm sao phơi mình trên lá


cũng có linh hồn.




5


Maria thượng đồng trinh em ạ!


sau miếng ăn bên bếp thì không ai đi hết


con đường của trăng sao


của kiếp người


chẳng dây nhợ gì với gạo và muối


và âm mưu thuốc nổ.


Bầu vú căng tròn em gùi tia chớp sáng lòa


em đổ vào ta từng giọt chúa hài đồng.


Ơi hạt giống vô minh chờ rụng dưới mưa phùn


trong tàn tro một hành tinh xanh xao


thứ lửa xanh em giải hạn cho ta trái tim khô héo.




6


Hãy cho ta ngày hoang em say gió


bình minh trên từng hạt mùa sắp nở


lời yêu cho khe sâu dập dìu đá tảng


nấm mộ bình yên với côn trùng


lao xao nơi cõi thế


Hãy rót vào lòng ta


tiếng gà nguyên sơ không cần phải chi mười bốn thứ lệ phí


cho dù tiếng gáy đang bị thu hẹp rất nhanh vào ký ức


dây leo dốc đứng gì cũng vậy thôi


không cần chi thu


mới leo được.


Trên nút thắt thời gian, em ạ!


lịch sử chỉ là trò tấu hài của người có chữ


không được dạy dỗ kỹ càng trong câycỏ


chim ăn quả chín còn để lại hạt mùa


tha về mùa chín tới


cho mộng xanh tràn giấc mây bay.




7


Hãy đốt ta đi Maria!


đốt đi!


ơi cơn khát cái chão xanh đìu hiu còn sót lại


bà mẹ cai quản mắt thâm quầng


thăm thẳm thứ quyền uy vượt qua cái chết


trên bàn phím ta đang trôi, trôi dạt


em đã cạn sữa đã hoang vắng, ơi nàng bông tím


trong vô định những khuyên tai rìu đá bếp cà ràng ủ ấm


cao hơn miếng ăn gùi qua dốc đói


em chẳng làm gì cũng trổ được bông, Maria.




8


Những đêm xa ngủ lại với Xu Man


bát cháo lá sắn nhạt muối, chút rượu còn sót lại


đáy ghè lăn lóc cười mắt trừng Picasso


những tấm lưng trần Maria màu nước


còn tươi nguyên sắc lệnh đồng trinh dẫn dắt anh đi


cái màu thiêng chập chùng ráng chiều gùi mùa thu hái


hồn lúa bay, bay mờ cối gỗ.


Hãy tin tôi!


tự do trên bảng màu cũng là biển sóng


Xu Man đâu phải là anh lính thợ chà bông chân đất


của tấn trò hiện thực


thiếu thần linh


và sắc đẹp.


Không có trật tự nào đáng nguyền rủa hơn


thể chế độc tài với ánh sáng


với màu


cái nhìn thấu thị nguyên khai anh hào phóng cho tôi


từ gỗ và dây leo


từ măng le rau củ


thảm cỏ đuôi chồn tôi ôm mộng trời sao


uống từng giọt đồng trinh vắt qua đêm


Maria chập chờn gió tơ man gót chân thiếu nữ


những dũng sĩ dốc cạn nhiều sông suối


bắp đùi ánh lên như thân cây chuối dại đòi yêu


đá lăn lóc rền- vang


rền- vang – đêm – thác – khan – bất – tận.


Em là thằng mọi nhỏ bể dâu và gió chướng


em còn ngủ lại đây với Xu Man như ngọn gió sơ sinh


cho đến khi không còn gió thảo nguyên


thứ gió bao giờ cũng tìm được bản chất của tự do


lồng lộng ngang trời.




9


A ha! một. hai. ba


một. hai. ba. bốn


mùa thu trên lưng đá


con chim gõ kiến gõ vào thuỳ trán chất chồng yêu mến


đìu hiu ngôi vườn cũ dưới đồng bằng


Cậu Mẹ tôi đang yên giấc trên gò


thằng bé líu lo tóc nâu cháy nắng.


Bây giờ mày đang ở đâu Năm Trì?


trên miền hoang thổ nhiều nước mắt.


Những lý giải siêu hình không đem lạị đức tin cho trái tim tạc lên gỗ nhát rìu linh hiển đi về phía sương mù


Henry Maitre(2) có biết


nhưng không thấy!


bọn săn lùng huyền thoại, hương cà phê cao su nhựa khóc có biết


nhưng không thấy!


Cui ba dùm moi men!




Ta là hạt bụi lênh đênh, đứa con duy lý bại vong bên em và lửa đỏ Cui ba dùm moi men!(3)




Tiếng gầm cỗ xưa bên vực thẳm nam Đông Dương, ngọn gió thừa mơ
tưởng, giấc mơ phiêu bạt đẫm ướt khí trời xuyên thủng mắt chim ưng ngang
dọc đĩnh măng lùng.


Em ngấm vào ta từng giọt tinh thể muối cần lao, da chai nắng hạ chính tông, không ai tắm khi chưa đủ thức ăn trong gùi


Kiến. Chuột. Măng le. Giấc chiêm bao


nhẫn bạc cho gái tơ mắt thơm mật ong đang mùa ong


thanh kiếm cho thần nước treo trên đỉnh trời chưa ai nhìn thấy.




10


Thanh kiếm ráng chiều còn rền vang trong hang Chư A Thai


những đàn ngựa thồ phơi xương và muối


sừng trâu canh giữ nhà mồ và những vật lưỡng nghi của nhà mồ


gỗ làm tình với gỗ thế mạng bay về trời, mắt sâu ba ngàn thế giới.


Ôi Maria thượng xao lãng và bí truyền


hơi thở của khí lành ban mai


em đừng bỏ đói ta giữa cơn khát đói nhiều thứ chủ nghĩa phơi áo
ngoài bụi đường, trong kinh viện, trò nước bọt cầu vồng mỗi năm vài kỳ
gật gù tô màu khô hạn cho đất đai.


Ta là “Đứa Mồ Côi Cây” con chim sẫy về rừng, em bón cho ta hạt
cơm cọng cảm trong hiu hắt đời cây, thằng Năm rất được yêu của thần lãng
du trong hương rừng nhiệt đới, ngọn lửa từ đáy sâu màu hoa dại tràn bờ
sáng thế, cha đẻ giấc mơ song hành một mầm sống tự đi về cõi hư vô nơi
chị Hơ Ben vừa ru chồng vừa hát ru chim.


Chị ơi!


đừng ngăn dòng sông Ba làm chi


trái chín sẽ rụng về rừng


gói thịt nướng Tơ Nung còn thơm trên bếp khói


con chim đa đa kêu trên nóc nhà mồ buồn thối ruột


em ở tận góc rừng bên biển còn nghe.


11


Sóng dập dìu từng đợt lá trên mặt trống da voi. Bùn và Lửa hóa
thân vào kiếp người kiếp ma săc sụa cười. Lá ngón và thầy mo. Đôi mắt xa
xăm của chú đại bàng như hai mặt trời cai quản bầu trời, ta cùng bay
với chú. Con thuyền lênh đênh trên ngạch cửa em dệt miên man những sợi
cây ngũ sắc. Em cùng nhịp theo ba thanh – mười hai thanh đá luyện dài
dưới khe trong, trên đôi tay chao đảo thanh âm ma thuật của gió vỡ tung
những hang động phun trào.


Người chạm vào lồng ngực bỏng khát của ta như bàn tay búp non vô
trùng chạm vào luồng khí thanh tân, như hạt mưa đầu mùa tìm vào lối đi
dưỡng chất và nỗi mong chờ cuộc tồn sinh của thế giới loài cây.


Người đem đến cho ta thì tương lai trước khi ta kịp phá tung bức tường ngôn ngữ còn tanh mùi lưỡi lê và nước mắt.


Những mảnh vụn ngoại lai vùi chung với bộ răng đếm tiền háu máu,


đã thành ma. Đôi mắt mờ của gỗ ăn mòn thời gian. Bầy mối có cách
đi của thần hủy diệt. Người tơ tưởng gì trong sương mù đốt lửa sưỡi ấm
các vì sao lúc chiều hôm. Cành lá cử lặng im trước cửa. Gió lao xao
chuyển mùa.


Ta không có nhiều lựa chọn, Maria! để nói ra điều im lặng


theo từng sợi khói u sầu trong tẫu thuốc


những đêm xa.


12


Cỏ vẫn mọc tràn bờ trang sách cũ


trùng trùng những rặng núi chiêm bao.


Tôi từng đi qua mặt trời thiêu đốt bằng tình yêu của trái tim hai
mươi năm trước, thậm chí hai ngàn năm trước hoặc xa hơn nữa, nơi tôi
cùng em lần đầu tiên tìm hơi ấm trong thanh đá lửa bên bờ sông một biển
lá non cuồn cuộn những ngọn sóng rì rào xung động của da thịt biết yêu
thứ tình yêu nguyên khai lấy đá làm ký tự và lời tỏ lời mênh mang một
cõi thế tươi xanh.


Tôi hẹn với giòng sông trong rừng những linh hồn trở về theo cây
sau lễ bỏ ma làm một cuộc tái sinh thăm thẳm trên phần đất đai còn lại
nhiều khổ đau và hoan lạc.


Cánh chim báo thức lao về đâu trong mây xám, hỡi chim. Con người
lún sâu vào bát cơm nhiều văn tự hoang đường theo cách ăn đầu trả đầu.


Trái tim gối lên cỏ cháy từng giọt máu bầm một thứ âm thanh tru tréo.


Maria!


Maria thượng!


ai đã cướp linh hồn em theo luật chơi quỷ dữ…


ai đã đưa bàn tay giáo điều bôi bẩn vào lòng khe tinh sạch của em


cho một mùa trăng trần trụi khác.


_______________________________


(1) DOURISBOURE (Cố Ân) trong “Dân làng Hồ”.


(2) Trưởng một phái bộ thám hiểm cao nguyên thời thuộc Pháp.


(3) “Ngũ một đêm thân ái” theo một truyện ngắn của Vũ Hạnh.




Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét