Những pháo đài run rẩy

Xuân Hoàng





 





clip_image001


Những ngôi nhà trong thành phố luôn khiến tôi hình
dung tới một pháo đài. Những bức tường cao ngất, hàng rào sắt nhọn hoắt
bịt kín toàn bộ không gian, hệ thống cửa dày, to, chắc, nặng kiên cố có ổ
khoá chống trộm còi hú báo động, rồi camera, chống trộm bằng tia hồng
ngoại… Và ngày càng nhiều hệ thống chống trộm tân kỳ hơn, đắt tiền hơn.





Chúng ta sống nơm nớp trong cái hộp bêtông đó,
vậy mà vẫn không an lòng. Hàng ngày truyền thông tận tình báo cho ta đủ
các loại tin tức kinh hãi về các vụ cướp của giết người. Tôi nhớ có lần
sởn hết da gà khi xem một clip của gia đình nọ ở ngay trong Sài Gòn.
Trong đó, kẻ trộm – kẻ cướp thì đúng hơn vì hắn lăm lăm cầm con dao
nhọn, gỡ rất nhẹ nhàng cánh cửa sập bằng sắt trong gara, đi tỉnh bơ như
một đấng chủ nhà vừa lấy sổ đỏ lên hết lầu nọ đến lầu kia, vào hết phòng
nọ đến phòng kia, bưng lên bưng xuống hết laptop đến điện thoại. Thậm
chí có lần đang đi xuống chợt quên gì đó, hắn lại đi lên, mở cửa phòng
vào lần nữa. Hãi hùng hơn và cũng là may mắn chăng, khi tất cả các phòng
đó đều có người trong gia đình đang say ngủ. Nếu chẳng may một người
chợt thức dậy và phát hiện có kẻ lạ mặt đang đi tới đi lui trong nhà
mình, hoặc đang lom khom nơi bàn viết gỡ cái laptop, rồi thét lên thì
hậu quả sẽ thế nào?


Những ngày qua nhiều lần tôi muốn khóc. Có những
đêm đang ngủ tôi bừng thức, lo sợ cánh cửa chưa đủ chắc, ổ khoá mỏng
manh quá, hàng rào quanh nhà thấp quá, cửa sổ mở ra trong đêm bất cẩn
quá… Tin tức về những vụ thảm sát và trộm cướp ngập tràn báo chí, đẩy
lên tột độ cảm giác về sự bất an vốn chưa bao giờ tụt về mức trung bình
trong cuộc sống của người Việt hiện tại. Chúng ta là những kẻ bị trừng
phạt chăng?


Tại sao ở các nước khác người dân có thể sống
bình yên trong ngôi nhà gỗ với những cánh cửa kính không chấn song mở ra
không gian thênh thang không hàng rào, em bé sáu tuổi có thể một mình
tung tăng đi bộ hay đón buýt đến trường, phụ nữ có thể thoải mái đeo nữ
trang ra phố, một người có thể dừng lại nửa đêm trên đường để giúp người
khác mà không sợ bị gài bẫy? Còn ngay trên xứ mình, với đồng bào mình,
tại sao từ rất lâu rồi thấy ai xin đi nhờ xe dọc đường thì mình làm lơ
chạy thẳng? Tại sao bây giờ không thể có chuyện mở cửa cho người lỡ độ
đường xin ngủ nhờ? Tại sao không chỉ biến không gian sống thành những
cái pháo đài san sát nhau mà tận đáy lòng chúng ta cũng run rẩy thế này?
Tại sao chúng ta phải share những bài viết dặn nhau giữ gậy gộc trong
tầm tay để chống với dao nhọn của kẻ cướp mà không chỉ đơn giản dạy con
gọi số điện thoại khẩn cấp? Tại sao rất muốn coi đó là một vụ án tuy
kinh khủng nhưng xã hội nào cũng có, thời nào cũng từng xảy ra để tự
trấn an mình, mà không thể an lòng? Tại sao và từ bao giờ câu thần chú
chúng ta tự nhắc đi nhắc lại với chính mình và dạy con cháu là “đừng tin
ai cả”?


Không còn tin ai cả. Không dám tin vào điều gì
cả. Tin vào pháp luật – cái xương sống của xã hội ư? Trong không ít
trường hợp, “bộ đầu” dường như mắc chứng cận thị. Tin vào tâm linh, quy
luật ở hiền gặp lành, ác giả ác báo ư? Bị cười vào mặt: “Đồ điên, thời
này là thời mạnh được yếu thua. Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không
nhiều”. Những cái barie hiện thực và tâm lý ngăn người ta lại trước điều
ác ngày càng cong oằn trước hiện thực nghiệt ngã.


Rồi trong hoang mang, chúng ta cố bấu víu những
đấng bảo trợ vô hình: cúng bái, tế sao, kiêng cữ, lễ thờ… hối hả như một
cuộc chạy đua hối lộ thánh thần. Trưa hôm nay, tôi nghe một câu cảm
thán: “Bây giờ chỉ còn dám tin vào vận mạng, ông trời cho được đến lúc
nào biết lúc ấy mà thôi”.


Những pháo đài tua tủa chông nhọn bên ngoài, mà run rẩy tận nền móng bên trong!






Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét