những bài cắt dán khác

Hoàng Xuân Sơn








13.12.14 SacMauMuLeHoi 2013c o l l a g e  h ồ  đ ì n h  n g h i ê m


 văn học số tháng 8&9/2003





miệt mài trái tim mòn hao sắc


mặt réo dần dà chồi đắm vọng mê


dật dờ vô tranh cổ mộng mị thất thần


muội mê muội mê tuổi trẻ hồn xiêu phách lạc


thê thiết khản giọng mèo gào


lửa tắt.  ngó


nước chảy bàng hoàng





ngày kia mắt xanh vui lời đường mật





không.  chim bay gà không gáy làm người giặt giũ mộng mơ


đợi đến chừng nào hứa hôn trúc diện


đứng yên que lửa rẩy run đêm bội gió


vãng lai đời chủ bông hoa





nhờ nhợ bình minh trông đợi niềm đau chai lì


nôm na tới già đầu hành tung bản án


vết xóa thẩm pha giọt đắng những bóng hình


lưỡi câu móc hận dồn bất lực kẻ thế cô


mắt nhắm chừng như yêu đời yêu người


ngóc đầu đón nhận sung sướng cách biểu tỏ


bầu ngực trần úng thủy


lớn chuyện làm hung





thở vọng vội rõ lòng tan hoang


cuộc ái dựng gầy đường đi tàn lụn


trần truồng ngậm thống khoái mê khô


mất đất tưởng suy nhiệt cuồng xô cửa


lấy chơi





lấy lộn phút giây ngần ấy tim.  cái chết


đốt cháy cuộc không hồn nhiên có khi


lời bắt gặp


vắng mặt quá lâu cuộc đời


cái nhìn xộc xệch chương cuối


chậm rãi vút lao bờ bóng nắng


chan





[tháng 8/03]








c o l l a g e  l ư ơ n g  t h ư  t r u n g


m ù a  c à y  b ừ a  p h á t  c ỏ





rơi vào ngày nắng


đồng bay mỏi quê thơm


đuốc lá tỏa lan mùi đất trời


những lọn khói mê mê


không hẹn ai


ai hẹn


nhà cứ sẵn dọn đất


cày bừa năm tháng


thời gian nhoài mình                      con trâu kéo xe


lán bò nhơi cỏ


có khi hột lúa cộ bôm mình


bông vàng rát xiêu phong


cây mọc hoang ngày xưa


nuôi thân cày gỗ tốt


cày mỏ vạt                liệu cơm


gắp gió


men đường nước dẫn


ruộng khô chơn chất


ba đời phèn lợ ăn chưn


phiên canh nằm úp giáp ranh


mở ra lòng tử tế


[ có thiệt       không phải ngôn đại đương thời ]


lũy pha trầm thế hệ


hướng vô trong lốc kiền kiền


cây hiền lương thao thác


ống quyển


phãng mác nọc nạng cù nèo


chấm dứt ba hồi cỏ dại


nước trầm thuỷ lưu lai


cá tôm chàng ràng khai sanh vị phóng


bòn rót người             êm thắm


đồi nương





[18.2.12]








c o l l a g e 2.  m a i  n i n h. h ợ p  l ư u 58





 mênh mông đến khó thức


 nửa đêm rào rào hàng cây sầu đau


 hạt nước tựa đeo hương ngất


 nồng


 trăng vành cong đêm bây giờ quấn trời


 ở giữa ngã ba thiếu thời


 thành hoa vương giả


 đóng kín


 một về đã mất hút thời gian


 rạng ngày trời ngủ yên huyền thoại


 trên cao đỉnh nhú lạc về


 chim trốn đông


 lạc về mặt hồ chuông hối quên


 giục giã


 yêu và điên sâu


 chiêu gọi cơn thiếp thở im ỉm mặt người


 sớm mai tóc rớt trên khu phố


 trời đứng trưa đổ ập


 nhập tìm sau vung vãi lời mình


 mai ninh


 truyện và tim mắt cay


 từng qua đây lũ đồ vật không còn


 hoàng hôn sâu dưới áo tắm


 xòe váy đánh thùng thình


 đùi vai ru cột đá


 đẩy cánh cửa hờ lá cỏ dưới trăng


 ngựa treo rời hương xạ


 nhịp chậm thở khó chân bàn


 emily câu thơ thì thào


 thì thào cuống cuồng gọi


 gitane chiếc áo khan khô


 mùa dạ hội


 rực đắm trên da im lìm


 bừng tỉnh rút biển trời trăng sao


 có hề chi thủy mệnh .





[24 avril 2001]








đ ồ n g  c h i ê m


collage Nguyễn Thị Minh Ngọc -Hợp Lưu  số 56





cóm róm bước xuống


bụng phà xắn đứt hai đầu nhọn


giật lam nham vết sơn lở


sơn hồng gió se vuốt da


lây lẩy hướng về niên


tuổi động quân


rượu chao quá trớn tiu nghỉu ngày đầu


bóng trắng toát


tóc lê quét khói âm rỉ


ngún


sống với tưởng tượng cánh tay mỏi đuối


bật khươi chảy chụp khắp


nước mắt tràn


đất cỏ


trăng


con mắt chột trăng trồi quá sớm


bào thai non lén sống cuộc đất


mười


bảy – tám – chín – mười


đồng đen thẫm .





[tháng hai hai ngàn lẻ một]











c o l l a g e  n g u y ễ n  t h ị  t h ả o  a n


Văn số 75 – tháng 3/2003





Rờ rẫm trái bầu ướt rịn


trẻ ra tóc da, mượt


chăm chăm nhìn


ngưng bặt tròng con ngươi


tướng thai mang mặt mét


bây giờ quỷ ma cục mịch sáng bảnh chiều thiêng


san bằng lưỡi cày hậu số


dấu chàm mông cười ré đau


phát giác đàn ông nhỏ con khiến sắp sa men lờ


than trách gì bước trơn lùi hụt té


lảo đảo tới gần bất ngờ vạt lúa trộm


dìu lụa cảm giác ở sinh thơ


nóng hỗi





Mùa gặt không gian đằm thắm


ở tới già lòng quê sáng đồng loang loáng


phù thủy hò trong con mắt ngọc


vẫn cái nhìn chăm chăm


lừng khừng mưa cuối trời nấn ná tai ương


cái chết bằng cách nào thọc mạch


cuộc đời


ngó lại từ đầu lúc vọt ra


nhợt nhạt trăng bạch


khốn khổ người


như trốn .





[Cuối 3. 03]








Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét