Nhân đại hội cuối cùng Hội Nhà văn Việt Nam


(Rút từ facebook của Thái Kế Toại)






Xem FB thấy lại nhiều người bạn, người quen trong
đại hội. Các bạn thật vui vẻ, vô tư, cười tươi viên mãn. Chợt nhớ đến
Chế Lan Viên và bài thơ trong di cảo của ông, bài thơ tôi viết về ông.


 


BÁNH VẼ


Chế Lan Viên





 


Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ


Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn


Cầm lên nhấm nháp.


Chả là nếu anh từ chối


Chúng sẽ bảo anh phá rối


Ðêm vui


Bảo anh không còn có khả năng nhai


Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…


Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?


Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn


Như không có gì xảy ra hết


Và những người khác thấy anh ngồi,


Họ cũng ngồi thôi


Nhai ngồm ngoàm…


Tháng 8 năm 1991







 


 


THƯƠNG THƯƠNG CHẾ LAN VIÊN


Lê Hoài Nguyên


 


Thương cho người đang đói lòng


Biết là bánh vẽ thế mà vẫn phải ăn


Ăn rồi lại phải khen ngon


Không thì chết đói, chết cả nhà vợ con.


Chết rồi bản thảo mới đưa ra


Chết rồi chúng nó làm gì được ông


Thương thương cho cái lưng còng


Suốt đời bánh vẽ dằn lòng để ăn.


Nhưng anh đã dám viết rằng


Vì anh đã có nhiều thằng theo ăn


Đau đời biết bấy nhiêu năm


Vẫn còn hơn khối kẻ ăn mà ngậm tăm.


Bây giờ thế hệ chúng tôi


Thấy mùi bánh vẽ là quăng đi liền.


Thương thương Chế Lan Viên…


2008






Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét