Dì Tôi – Thơ Thanh Thảo


DÌ TÔI (1)










dì tôi sống như một cái cây


thiếu nước


chắt chiu từng chiếc lá mát





đêm đêm nghe dòng sông kể lể


nghe chuông chùa khe khẽ


nghe bắp đọng hạt








dì tôi mong được sống


mong được chết


mỗi mùa rụng một chiếc lá mát





cho tới lúc


dì tôi


trơ trụi thân cành





dì tôi hoá thành một giọt tiếng chim


một thoáng bóng tiếng chim


trên đồi trưa





23-3-1999





DÌ TÔI (2)





sau rất nhiều lãng quên


qua rất nhiều thủ tục


có thể hôm nay


dì tôi


được phong “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”


với hai đứa con rưỡi hy sinh





tôi không biết nên cười hay nên khóc


khi dì tôi được bớt nửa đứa con


và vượt mức nửa đứa con





hai con rưỡi hy sinh


vì đứa con gái thương binh nặng 4/4


cũng đã qua đời





dì tôi chết bao năm rồi


dì không biết mình thành anh hùng


bây giờ dì chỉ là bông hoa sim


trên ngọn đồi cằn cỗi


bây giờ dì chỉ là cơn gió


thổi vật vã


lưng trời





ôi dì tôi





                                            30/6/2015





Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét