Trưa Nắng Hàm Ninh (kỳ 2)

Truyện





Trần Vũ – Mai Ninh








4.
Năm giờ chiều pá Hổi sửa soạn đèn
khí, dao, cả nước uống. Dĩnh tỏ ra thông thạo, chỉ lên nền trời đã có
một con trăng vàng tươi, nói với tôi là pá tính đi câu mực đêm. Tôi lắc
đầu:


“Dĩnh lầm, pá cần gì mực”.


Chỉ có tôi hiểu pá. Chú Hoả thuyền chài chuyên
cung cấp cá cho nhà thùng Tân Hưng Thành sáng sớm đã qua báo tin, đêm
nay thuyền sẽ ra đến tận đất Miên may ra mới lưới được loại cá bông diêu
chỉ trồi lên mặt biển lúc mùa trăng. Pá Hổi nghe tin nao nức hoạch định
chuyến đi, Pá đợi chờ cơ hội từ nhiều bữa. Cá cơm, cá mực, cá mú, pá đã
thử hết nhưng vẫn chưa hài lòng. Những giọt nước mắm pá rút ra từ bao
lớp cá vẫn chưa đủ vị ngọt thơm, chưa ủ được cái chất sống của hòn đảo
đã chứa chấp gia phả pá, nơi pá đã lớn lên, lặn ngụp rồi tù đày.

Tàu,
Miên, Việt không cần biết, quê hương phải chính là ở nơi cho mình cái
chất sống đang mang trong người. Nghe pá Hổi giảng giải tôi vừa ngạc
nhiên vừa thích thú, vì pá nói nước mắm thì phải là nước mắm Việt Nam,
còn cái hồn Việt Nam thì phải là nước mắm. Lần này pá Hổi muốn cất nước
mắm với cá bông diêu săn chắc, chưa nhà thùng nào ở đây dám thử vì vốn
quá cao và thịt cá diêu lâu rã. Tôi định cùng theo thuyền đi lưới, xem
bầy cá bơi lội buổi tối, xem cách ném vó giữa khuya và ngắm mặt biển rập
rình những đôi mắt. Trời ơi thời nhỏ tôi đã sớm mê những con mắt biển
lấp lánh như trân châu tận đáy sâu, tôi tin tinh tú mọc dưới biển hay là
biển cũng có mắt, mãi sau này tôi mới hiểu chỉ là ánh sao khuya chớp
muộn màng rồi tan biến. Lớn rồi tôi cũng khám phá không chỉ có ánh mắt
mê hoặc mình mà còn những thứ khác phàm tục hơn nữa.



Dĩnh là cái thứ ấy. Suốt trưa trải chiếu nằm trên
những rễ rừng Dĩnh hôn tôi suốt gáy không chừa một chân tóc. Dĩnh khen
tôi ngoan biết cắt tóc ngắn cho nó cắn lỗ tai. Nghe Dĩnh tán tỉnh, tôi
lại nhớ đến buổi tối pá Hổi xén tóc mình, càng nghĩ càng giận. Giận pá
nên tôi đưa mình cho Dĩnh làm gì tôi cũng ưng. Dĩnh còn trẻ ham lau
lách, mà thanh niên có khác, không bao giờ thấy đủ, suốt buổi quần nhau
vậy mà còn kỳ kèo rủ rê đi bãi đêm.


“Tắm biển đêm, thênh thang mát mà không ai ngó”.


Dĩnh đưa hàm răng trắng rởn cười. Miệng nói “tắm”
mà rõ ràng là mắt nó nghĩ tới chuyện khác. Ở rừng xuống, hai bầu ngực
tôi còn phừng lửa nên khi nghe pá Hổi gọi đi lưới bên Miên, tôi chần
chừ. Nửa ham theo mà nửa muốn chạy đuổi ngã sấp với Dĩnh trên bãi cát
khuya. Thật ra, nếu pá Hổi nài nỉ chắc tôi cũng sẽ xuống thuyền. Tính
tôi dễ xiêu lòng trước mặt đàn ông. Hình như pá cũng nhận ra lúc đó tôi
không mấy bình thường nên chẳng o ép. Pá lẳng lặng lạnh lùng kêu chú Hỏa
nhổ neo, rồi thuyền rời khỏi con kênh đào mất tích. Pá Hổi đi rồi tôi
mới chưng hửng khám phá vết răng Dĩnh còn in ở bắp tay mình, đỏ bầm.


Pá Hổi đi lưới hai ngày. Suốt hai ngày chị Minh
lui cui trước bồn nước mắm. Tôi không biết chị nhìn gì dưới đáy bồn mà
cúi sững trên váng nước mắm vàng ong. Có khi chị đứng từ trưa đến xế
chiều, dưới nắng loá. Làm như chị Minh đang kiếm vật gì dưới đáy sâu đầy
xác cá. Pá Hổi thiệt kỳ lạ, miệng nói gìn giữ bản sắc mà trong thực tế
pá làm ăn y hệt mọi người, cũng sản xuất đại trà, chẳng phải vậy mà nhà
Tân Hưng Thành giàu lên trông thấy?


“Cần yêu nghề, yêu người tiêu dùng và kẻ tiêu
dùng cũng phải yêu giọt nước mắm khổ hạnh người khác làm ra thì mới xuất
hiện trở lại nước mắm đích thực của Hàm Ninh”.


Tôi muốn nhổ toẹt bãi nước miếng xuống bồn
xi-măng đang sủi tăm lăn tăn như bầy cá hãy còn quẫy, còn bơi lội bên
dưới. Những điều pá Hổi thường xuyên thuyết giảng với chị Minh chỉ là
câu chuyện lấy lòng một người đàn bà. Tình yêu nước mắm? Tôi đã trông
thấy ánh mắt pá ngó trâng tráo hai bầu vú chị Minh để hở buổi trưa ngoài
giếng Vua. Để rồi xem pá có làm ra thứ nước mắm thật của Hàm Ninh hay
không, hay chỉ để tìm cách giữ chị Minh ở lại đảo? Mà dù cho pá có tìm
ra tôi cũng sẽ trút muối vô bồn cho mặn chát cái thứ tình yêu vụ lợi của
một lão Tàu.


Chị Minh có cái eo nhỏ, nhìn muốn ôm. Tôi đến
đứng sau lưng dợm quơ tay rờ mông chị nhưng mùi cá khắm xông lên đến
chóng mặt. Tôi định bụng sẽ lại rủ chị đi tắm khuya như hôm qua, nhưng
không hiểu có phải vì tôi nghĩ ngợi miên man đến cảnh đuổi bắt thân thể
huyền diệu của chị trong sóng nước hay sao mà từ dưới đáy bồn bỗng vọng
lên tiếng cười rúc rích. Hình ảnh hai chị em đèo nhau đi bãi Sao loang
loáng trên mặt nước. Tôi thấy lại chiếc xe chảy dầu nhèm nhẹp của pá
Hổi, mỗi lần nhảy dựng lao xuống hố cát là chị Minh lại dúi ngực vào
lưng tôi kêu:


“Từ từ! Dĩnh!”.


“Từ từ! Dĩnh!”. Cảm giác êm ái sống trở lại. Tôi
mê ngực chị Minh một, mê cái giọng thắng nước đường của chị gấp đôi.
Nhất là mấy lúc tôi thúc chị liên tục, chị đưa tay chống lồng ngực tôi
đổ ập xuống:


“Từ từ! Dĩnh!”.


“Từ từ! Dĩnh!”. Tôi khoan khoái thích thú nằm
ngửa ra bãi rau lang tím mọc xen kẽ trên cát. Trăng khuya phết ánh xanh
thạch nhũ biêng biếc giống trong chuyện cổ tích. Tôi chợt muốn cưới chị
Minh làm vợ, nhốt trong căn nhà ba má tôi mới xây bốn tấm. Ổng bả có cửa
hiệu điện lạnh và một tiệm Karaoké cao cấp, thế nào tôi cũng hưởng một
trong hai thứ. Tôi còn sức trai, đủ sức thoả mãn chị Minh hai chục năm
nữa.


“Dĩnh nghĩ gì vậy?”.


“Dĩnh yêu chị bằng cái biển này. Chừng nào chị cho cưới?”.


Tôi trỏ xuống mặt biển ánh thạch, đánh bạo hỏi
điều mình mơ ước. Chị Minh cười khúc khích, ngặt nghẽo. Rồi chị cười rũ
rượi đến chảy nước mắt. Hai má chị râm rấp. Tôi lóng ngóng.


“Chị yêu Dĩnh không?”.


Chị Minh vụt im bặt. Gương mặt chị tự dưng bất
động phủ một cái gì xa xôi khác hẳn mọi lần sau ân ái chị hay lấy tay
vuốt má tát yêu tôi vài cái. Gió khuya đang làm làn lụa phẩy lên da thịt
chị Minh lênh thênh cũng chết lặng. Tôi đâm hoảng:


“Chị đang nghĩ gì? Có Dĩnh trong đầu chị không?”.


“Có cá Dĩnh!”.


Chị Minh chụp tay làm tôi giựt mình. Trăng trên
bãi tắt ngấm, tan rụt vào trong váng nước thâm xịt. Mùi mắm lại bốc lên
hôi thối nồng nặc làm tôi lợm giọng. Trên mặt bồn bọt bong bóng nổi lên
cùng khắp. Tôi cố kềm chị Minh đương mất bình tĩnh:


“Xác cá ốc-xy hoá đó”.


“Không phải! Cá còn sống chị mới trông thấy!”.


Chị Minh bấu cứng lấy cánh tay tôi muốn bật máu,
bắt lội xuống. Tôi không ưa chút nào song để chị yên tâm tôi cúi nhìn
sát mặt váng. Dưới tận đáy bồn âm u loáng nhoáng những con mắt cá chết
đuối lờ đờ.


Dường như trên hải đảo này chỉ có hai mùa: mùa
nắng và mùa cá. Nắng phủ trên những sọt cá và mùi nước mắm trùm lên
nắng, rút cục còn lại có một mùa. Mùa cá. Mùa cá đối với tôi cũng là mùa
tình. Khi tôi trở về vựa trời chưa tỏ sáng, còn chếch sau ngọn đồi con
trăng quá rằm thả ánh vàng lạt lên đám mái tôn nghiêng xuôi của xóm
chài. Vào tới sân, tôi đụng ngay mảnh màn xanh phất phơ. Chế Minh thích
để cửa sổ mở tung trong đêm tối, ban ngày kỳ lạ chế luôn đóng chặt. Tôi
đứng lặng một lúc dưới chân gốc xoài, óp bụng phình ngực hít thật sâu,
tìm sự ngầy ngật như đứa trai mới quen mùi đàn bà. Không còn hơi khắm
mặn, không còn cả mùi tanh cá biển, không có gì át được hương lài đang
toát ra từ sau tấm màn xanh. Tôi chẳng thể nào bình thản. Hẳn nhiên Minh
đang nằm trên tấm nệm mỏng trải lớp sa-tanh màu hồng ngọc tôi đã kỳ
công đặt mua từ đất liền. Hẳn nhiên Minh để thân trần, bao giờ cũng chỉ
cái quần lót nhỏ xíu không che đủ mông. Hẳn nhiên tôi cũng biết mình có
thể nhẹ nhàng mở cửa, đi vào, đặt tay lên làn da vừa ấm vừa man mát. Bàn
tay tôi sẽ nằm im không động đậy hay sẽ bôi một chút dầu vào lưng Minh
rồi nhẹ nhàng xoa nắn, lần từ cần cổ xuống sợi dây kìm manh quần lót.
Minh nằm im vờ say ngủ rồi sẽ vờ trở mình, lật ngửa, không một lời,
không mở mắt, tìm năm ngón tay tôi dụi vào lõm bụng. Rồi lại như mọi
lần, tôi run rẩy mà tê liệt, ngón tay cắm sào ở đó chẳng chuyển dịch,
không cựa quậy để yên cho Minh điều khiển. Minh sẽ thả năm ngón tay tôi
như thả một bụm lưỡi câu vào cuống họng của loài cá chình. Miệng cá sẽ
nuốt lấy cổ tay tôi rồi chế sẽ gấc lên mấy tiếng thở ngắn. Và tôi sẽ cắm
đầu ra khỏi căn buồng, leo vội các nấc thang trèo lên đầu thùng mắm
chúc mặt vào đó dìm tất cả nỗi bất lực vào chất nước mặn oan nghiệt. Hai
con mắt tôi sẽ không trốn thoát nổi hình ảnh dưới đáy thùng, Minh nằm
sáng rực trên lớp muối, vảy bạc thật nhuyễn, hai bàn chân xoè cong lên
tươi rói. Tôi sẽ chúc mặt vào đó cho đến khi cơ thể báo hiệu có những di
chứng của chuồng Cọp mà đàn ông không sao phục hồi, hoài công vô ích.


5.
Cơn giông vừa ngừng pá Hổi đã leo
xe đi với chú Hoả lên xã Dương Tơ mua cây tràm về dựng chòi che thêm vựa
muối. Không khí oi bức càng làm nực nồng mùi cá chết. Tôi cũng là một
con cá ươn từ sớm hôm qua. Pá Hổi đi rồi Dĩnh cũng không xuống, ở lì
trên chòi suốt buổi sáng đến giờ, tôi biết nó vừa giận vừa buồn. Nhưng
mặc, tôi cần được một mình, nỗi bực bội lẫn rã rời càng chương phình
theo thời tiết một cơn giông chưa nổ đã. Chạy qua nhà thím Hỏa, chiếc xe
máy của thím dựng bên rào, tôi nói với vào chỗ thím đang ngồi rửa chén
hỏi mượn rồi xách xe đi ngay, chẳng đợi trả lời. Bỗng dưng tôi hối hả
muốn sang Dương Đông, lên Dinh Cậu trước lúc mặt trời lặn. Lâu rồi tôi
không nhìn hoàng hôn một mình trên biển, chưa dìm mình vào giữa mảng lửa
rừng rực của thủy triều. Hôm đầu tiên đến đảo, pá Hổi đã háo hức kéo
tôi leo những bực đá trơn trượt sau cơn mưa, dắt lên mỏm dinh này để chỉ
cho biết đâu là xóm chài Cửa Cạn, chỗ nào dân phá rừng phòng hộ, chỗ
nào ngoại quốc bây giờ tới chiếm cứ và quây biển nuôi ngọc trai. Đâu là
các vựa nước mắm lớn ở Dương Đông. Vựa của pá Hổi thì nhỏ chút và cái
tên Tân Hưng Thành pá phải ăn cắp của công ty Hưng Thành nổi tiếng. Ở
Phú Quốc, những nhà thùng khác đều sản xuất quy mô. Pá Hổi chắc lưỡi kêu
mình không làm nước mắm đại trà cho bọn đất liền. Có lần Dĩnh nghe pá
Hổi tự xưng là nghiên cứu nước mắm, nhếch miệng cười ngạo: “Hai ba cái
thùng chẳng giống ai, mấy vựa khác người ta là cả một cơ ngơi, cái gì
cũng công nghệ hóa máy móc làm hết. Ai như pá còn tính chứa nước mắm
trong chĩnh đất quốc hồn quốc túy. Mà quốc tuý Việt Nam chứ có phải Ba
Tàu đâu mà ham”.


Tôi từng nghĩ khác. Đã chứng kiến pá Hổi tay cầm ống
cao su chảy từ đáy thùng lên ngửi, nếm, chấm mút thất thần, rồi ngẩn
người im lìm suốt mấy ngày, phải yêu mảnh đất này lắm pá mới dốc sức đến
vậy. Thật ra, vẫn có lắm thứ tôi mù mờ, người đàn ông lực lưỡng này quá
lạ lùng tuy không hẳn bốc đồng giống Dĩnh. Như sáng hôm qua, trời chưa
kịp rựng tôi còn mơ màng thì pá Hổi vô buồng, quần xà lỏn nhểu nước khắp
tấm nệm. Những giọt nước đánh thức tôi, như một chú cá bừng tỉnh. Cả
tấm thân cường tráng sững trước mắt khi tôi vặn ngửa mình quay lại. Bắp
thịt đó, màu da đó ẩn hiện trong tâm trí tôi như thân thể một ngư nhân
rình rập mà tôi là chú cá đợi lưới. Giữa tranh tối tranh sáng, mùi muối
ẩm ở nách pá đã giựt căng thần kinh, làm mọi tế bào xúc giác trong thể
xác tôi nhảy rựng rần rật tanh tách, hơn cả mớ tép tươi vừa xúc lên khỏi
nước. Trì cánh tay pá tôi ghịt xuống. Pá không chống cự, buông bỏ, qụy
ụp úp mặt xuống ngực tôi, lầm bầm những câu gấp rút. Tôi chợt nghe vị
mặn, vị bùi của miếng cá đầu tiên chan nước mắm do pá cất hôm nào lọt
xuống cuống lưỡi ngọt ngào. Nhưng chưa kịp nuốt sâu vào cổ thì miếng cá
đã bị lôi tuột ra ngoài. Pá Hổi bất thần rút đầu, đứng bật dậy chụp cái
áo máng trên kèo thảy lên người tôi, nói như ra lệnh: ‘’Mình ra biển’.’


Gió trên Dinh Cậu quấn rít những sợi tóc tôi đã
mọc dài trở lại, khô cứng như xát muối khi tôi cột túm bằng sợi dây
thun. Tôi cố đợi cho tới khi mặt trời phết vàng nền nước. Tuy vậy những
bực dọc do trăm ngàn duyên cớ vẫn dồn lên. Tôi thực không hiểu nổi pá
Hổi. Con mắt dù có khi làm bộ lơ là nhưng làm sao che giấu được những mê
muội lúc nhìn tôi. Ai lạ gì cú đá chân bực dọc giận cá chém thớt của pá
vào con chó đang thiu ngủ trên sân mỗi khi nháng thấy Dĩnh vừa huýt sáo
vừa sùng sục đưa tay thọc sâu trong quần kỳ cọ bên lu nước mưa. Mỗi
chiều mặt mày Dĩnh trâng trâng tươi tỉnh tắm rửa sau khi chở tôi đi bãi
trở về. Tôi cũng tắm cho hết đất cát lẫn những đầu lưỡi của Dĩnh nhớp
nháp. Xối gầu nước, tôi hay mỉm cười đắc thắng đã làm pá ghen tức. Có
người đàn bà nào không kiêu hãnh khi khám phá quyền hạn của mình? Vậy mà
pá luôn luôn giựt mình dừng lại đúng lúc, đúng nơi, như thể đã leo hết
đỉnh núi rồi ngó xuống triền dốc bên kia là thấy sợ hãi. Như thể dưới đó
ẩn giấu đầy hầm chông nguy hiểm của chiến cuộc nào chưa tàn dù đã xa
xôi vẫn còn hiện diện và để lại những vết thẹo. Tôi ngờ pá bị ám ảnh bởi
những năm tháng tù đày và những người đàn bà chưa kịp thoả mãn.


Khi bên Dương Đông giông bão thì phía Hàm Ninh
biển lặng. Tôi học được điều đó ở pá Hổi. Buổi sáng pá lóng ngóng ngồi
thu lu trên bãi, nắng sớm đang lên vậy mà cái dáng ấy là một hòn đá buồn
thiu cô quạnh. Sau lưng là cả một hòn đảo xanh rì trù phú nhưng pá Hổi
than van nó đang bị xói mòn tàn phá, không phải do biển mà do con người
cùng cái xã hội cơ hội, giả tạo, chẳng khác nước mắm pha thêm bột ngọt,
từ bên kia tràn sang. Xã hội bên kia, tôi ngao ngán nghĩ tới Dực. Lại
trực nhớ miếng bánh cuốn Thanh Trì chấm vào thứ nước đục lờ sền sệt ở Hà
Nội, một hôm nào Dực tự hào giới thiệu của ngon truyền thống của quê
mình. Tôi chống đũa ngẩn ngơ, quay sang hỏi Dực về thứ văn hoá mì chính.
Dực ngượng nghịu cười. Cái cười tự mãn khi xưa không còn, từ lâu rồi nó
cũng nhạt như màu nước chấm bềnh bệch trước mặt.


Không cự nổi dáng ngồi nặng nề của pá Hổi nữa,
tôi vốc cát ném vào mặt pá. Lúc đầu người đàn ông im lìm chịu trận, rồi
bỗng vùng dậy tung người vào nước, hai cánh tay vồng bắp thịt chụp lấy
hông tôi, nhấc bổng lên gọn lỏn. Pá thảy tôi nằm sấp trên cát, một tay
ghì hai cánh tay tôi quặt ấp lên mông, tay kia tóm một chân bóp mạnh,
nhào nặn từ mắt cá lên tới bắp đùi. Năm ngón thôi mà như năm đầu kìm
xiết nát da thịt. Thật lạ lùng tôi chẳng thấy đau đớn, không cả tức tối
trước sự vũ phu bất ngờ mà thốn lên cảm giác bừng bừng nộn nạo. Rõ ràng
pá đang hành hạ mà tôi sung sướng. Tôi còn muốn được pá dìm đầu xuống
nước, được pá nghiền nát tan tành thành cát, được ghìm chặt dưới sức đè
của pá Hổi thật lâu. Tôi muốn pá mài tôi kỹ lưỡng cho mềm thành muối
biển. Nhưng trong khi tôi cắn răng ngóng đợi rình rập cái đau thắt buốt
phóng sâu vào ngõ thẳm tối tăm của thịt da mình thì chợt tất cả sức ghì
xiết ấy bung ra như sợi dây trói thình lình cắt đứt. Tôi hụt hẫng ngỏng
cổ lên, người đàn ông quỳ bên cạnh đang lom lom nhìn suốt đáy lưng mình.
Nhìn thật sát như pá muốn soi vào tận ruột gan tôi. Rồi như nhiều lần
đã thế, pá Hổi lấy ngón tay trỏ quệt dài một lằn theo đường xương sống,
ngừng lại ở phần tôi nhạy cảm nhứt, nhấn nhẹ một đốt rồi chậm rãi đưa
vào miệng. Cặp môi khép chặt quanh ngón tay, hai con mắt pá nhắm lại
giống như pá đã thoát ra thế giới nào khác, đã lặn xuống đại dương mịt
mùng trước mặt. Cơn giận bỗng hộc lên cổ, tôi nhổm dậy, nắm lấy lọn vai
chắc nịch tựa đòn gỗ trắc đánh vẹc-ni nâu bóng của pá, tôi lay tôi lắc
với hết sức bình sinh, hỏi giật giọng pá đang làm gì, nghĩ gì, nhìn thấy
gì? Có nhìn ra tôi đang chờ đợi trước mặt? Pá Hổi mở mắt, ngơ ngác,
nhưng cứ để mặc tôi lên cơn đồng bóng, cho tới lúc tự dưng tôi mệt lả
thả người rớt xuống nền cát. Sóng lăn tăn mấp mênh tắp lên má, tôi cảm
giác những làn cát đang quất ran rát. Chung quanh nước chênh chao, gương
mặt tôi ngang với gương mặt biển. Tôi đã hoá thành biển? Tôi còn nhìn
thấy những lọn tóc vừa mọc dài của mình trôi dềnh trên nước, nhìn thấy
hai tròng mắt pá Hổi trên mặt sóng lao xao nhưng trong chúng không hề
lay động chiếc bóng mảnh của mình, chỉ xếp lớp những vảy bạc lấp lánh kỳ
lạ.


Tôi lượm quần lót ướt sũng mặc vào thân thể mình
đột nhiên khô ráo. Chưa khi nào bụng tôi nứt nẻ khô như buổi sáng này ở
vũng Bầu, làm như Dĩnh đã chắt hết nước trong thân thể tôi không còn rỉ
ra được giọt nào nữa cho pá Hổi. Vũng Bầu? Tự dưng tôi cười lạt, làm sao
tôi có bầu với người đàn ông này? Đường về tôi với pá không ai nói một
câu. Tới sân, Dĩnh đang lóng ngóng đợi. Nó nhìn chòng chọc vào cái áo
thun còn ướt dính bết trên mình tôi. Tôi biết nó lại muốn nhai mình như
nhai cá, nhưng Dĩnh cũng không mở miệng, giơ chân đá mấy vỏ dừa khô lăn
lông lốc xuống con kênh. Pá Hổi đi thẳng vô nhà lấy túi thuốc rê ra hiên
lầm lì ngồi vấn. Tôi bỏ vào buồng, kéo tấm màn xanh. Chừng không đủ,
tôi khoành tay khép chặt hai cánh cửa. Cơn giông đang chuyển hướng từ
Dương Đông sang mạn bên này. Bầu trời đã chập mây, đứng gió.


Trưa tới, pá Hổi gõ cộc cộc mời ra ăn cơm, tôi
kêu no, mùi cá sặc khô nướng trên than bữa nay làm tôi lợm giọng. Chiều
xuống, Dĩnh cào cào ngoài cánh cửa rủ đi bãi, tôi không trả lời. Nó lớn
tiếng gọi, tôi gắt muốn nằm yên. Đến gần sáng, sấm nổ ùng ục rung chuyển
mái tôn, gió chầu chực suốt ngày trên đồi tràn xuống như thác. Gió hú
đập rầm rập nhưng pá Hổi chẳng biết ở đâu không thấy thức dậy lật đật ra
gom những miếng mọp, rũ bạt che thêm vựa muối như mọi lần. Muốn chạy ra
xem nhưng thân thể nặng nề, đầu óc uể oải, tôi lại cuốn người quay mặt
vào vách, thiếp đi. Tiếng chân bỗng vang lên nện thình thịch chung quanh
chỗ tôi nằm, những thớt lưng đàn ông trần trụi chờn vờn giữa ánh sáng
vàng lạt từ mái tôn rớt xuống. Không nhìn thấy mặt họ nhưng tôi nhận ra
ngay bả vai bè bóng lưỡng của pá Hổi, miếng lưng thuôn chắc khi thót
xuống eo của thằng Dĩnh, cả hai màu da cùng vàng quánh như màu nước mắm.
Còn tấm lưng lợt lạt thiếu nắng mà luôn rịn mồ hôi đó là của Dực, chẳng
thể nào khác. Ba người đàn ông không ngó ngàng đến tôi nhưng họ cứ xà
quần quanh chiếc giường, chao nghiêng xuống mặt đệm. Không ai cất tiếng
nói nhưng tôi biết mỗi người đang âm mưu tính toán. Tôi muốn kêu họ ra
ngoài đi, hãy để tôi yên nhưng cổ họng bị thắt cứng. Tôi co chân tính
đứng dậy mà chẳng cách nào cục cựa, cho đến khi đòn xà ngay trên đầu
giường lung lay, răng rắc răng rắc sắp gẫy. Tôi muốn la lên kêu cứu thì
nó đã rớt rầm xuống kéo theo mấy mảng tôn tung bụi. Giựt mình thức tỉnh,
tôi tê liệt trong tiếng đập cửa hung bạo của Dĩnh “Chị Minh! Chị
Minh!”. Nó đòi mở cửa cho vô, tôi cứng người nằm im. Dĩnh ngừng, lắng
nghe rồi lại đập dồn dập liên tiếp, sau cùng nó tống chân đạp rầm rầm
như trời sắp sập, tôi phải nhỏm dậy lê ra kéo chốt cửa. Dĩnh xông vào,
toang mùi rượu. Nó đẩy ập tôi ngã ngửa, tôi giơ tay đá chân xô đẩy,
nhưng tôi biết mình chẳng thế nào đương cự nổi sức trai cường tráng.
Chẳng ngờ Dĩnh không lột quần áo, nó chồm lên dùng hai chân ngáng đùi
tôi, tay ghì vai ấn xuống nệm. Đầu, vai, bụng, cả thân thể nó rung
chuyển. Tay vừa dày vò, miệng không ngừng hét như mê sảng:


“Nói yêu Dĩnh! Chị Minh nói yêu Dĩnh!’’.


Trong ánh sáng nhờ nhờ của căn buồng tôi thấy
lòng mắt Dĩnh nảy những tia dữ dằn mà lại van lơn, đục ngầu thèm muốn mà
nặng trĩu. Tôi bẹp dí. Dĩnh chụp hai bên mảng đầu tôi ép vào nhau, tôi
hự một tiếng kêu đau đớn, nó bỏ tay ra để đè mạnh lên ngực, lại gào:


“Nói yêu Dĩnh! Chị phải nói yêu Dĩnh! Yêu trong
cái đầu này, con tim này chứ không phải chỉ cho chui giữa hai đùi. Nói!
Mau! Nói!’’.


“Nói!”. Dĩnh bóp cổ tôi hũng hãn, thiếu điều muốn
ngất. Trời ơi, thằng Dĩnh bây giờ trớ trêu đòi tôi phải yêu nó bằng
trái tim bằng đầu óc bằng giọt máu. Tôi ngây mặt ngó Dĩnh. Gương mặt nó
căng bạnh, đỏ bầm. Nó cũng chợt sững người, bất động, nhìn suốt vào mắt
tôi, khẩn khoản. Tôi nghẹn cổ, muốn tắt thở. Nhưng tôi quả quyết lắc đầu
rồi nhắm nghiền mắt. Tôi chờ đợi Dĩnh đánh đập cuồng bạo đâm xé mình ra
hành hạ cho tới sáng, nhưng chỉ vài phút sau, cánh cửa căn buồng chợt
đóng đánh sập rồi bước chân Dĩnh nặng nề cùng tiếng khạc nhổ thất thường
của pá Hổi ngoài sân.


Bảy giờ chiều, trước Dinh Cậu mặt trời đỏ máu bắn
ra những tia vàng cam cháy nhoá cả một vùng vô biên trước mặt. Nước
biển giờ dâng lên trộn lẫn vào chân trời, giống trộn với lửa nhảy múa
khúc xạ lân quang rực rỡ. Thật xứng đáng với lời đồn không nơi nào hoàng
hôn đẹp bằng ở Phú Quốc. Nhưng màu sắc kia càng lộng lẫy bao nhiêu, gan
ruột tôi càng lạt lẽo tiêu điều bấy nhiêu. Tôi như cá chết chỉ phơi
nắng chiều nên không đủ sức nóng trở thành con khô săn mẳn. Lúc nãy tôi
vội vàng chạy xe lên đây, cứ tưởng khung cảnh này sẽ phá tan được nỗi âm
u chán nản. Vậy mà hào quang huy hoàng có thật của thiên nhiên chỉ làm
tôi càng nhận rõ hơn cái nhỏ nhoi nhàm nhạt, cái lãng mạn và ảo tưởng
cụt hẫng của chính mình.


Một nửa mặt trời đã chìm trong màn nước, mới ngày
nào tôi đặt chân lên đây tóc xoã cuối lưng, đứng ngắm hoàng hôn trải
lên bờ đất Dương Đông và ruốm thắm những tảng đá xói mòn. Nắng cuối ngày
vàng rức cánh tay vạm vỡ của pá Hổi khiến tôi cắn môi xao động. Buổi
chiều ấy pá kéo tay tôi kêu hãy ngó xuống mặt nước dưới chân Dinh Cậu
này, từng đàn cá sẽ ập tới trong sóng bạc. Tôi đâm yêu cá theo pá Hổi từ
đó. Đã có đôi lần nằm ngửa trong biển tôi cũng khùng điên nghĩ mình là
cá, rồi trở vô bãi tôi ngỏng đầu co chân, thót cho bụng và lưng cong
cứng, tưởng tượng những lớp muối xám đục xúc đổ lên, và bao nhiêu ngày
tháng sau, từ đáy bụng tôi sẽ rỉ ra dòng nước nâu óng ngọt đậm mặn mòi.


Trên Dinh Cậu này dân chài Phú Quốc thường lên
cúng vái trước khi giong thuyền đi lưới. Pá Hổi có lần lôi tôi cùng Dĩnh
đem rượu cá tôm cua, làm lễ tam sinh ở chính mỏm đá tôi đang đứng. Bữa
đó pá Hổi mặc bộ đồ đen cài nút Tàu trịnh trọng. Trong khi pá khấn khứa,
đổ rượu xuống biển, xoã tóc, tay chân khuỳnh lên cầu đảo, Dĩnh lăng
quăng bên tôi, mấy ngón tay tìm kẽ hở giữa tà áo. Nó nhếch miệng: “Ổng
mặc đồ Ba Tàu, lầm rầm đọc kinh Mên, nhưng không phải để cầu đi lưới
được nhiều cá bông diêu, ổng chỉ hám bắt được chị bỏ vô vựa muối cất
thành nước mắm Việt Nam chính cống”. Tôi nhớ lúc ấy tôi lườm Dĩnh nhưng
trong bụng cứ tủm tỉm cười. Nhưng đã là chuyện cũ.


Thằng Dĩnh, nói cho cùng, đáng được hưởng tình
yêu ngọt ngào dù nó lắm tật khật khùng nhưng vẫn là đứa trai hồn nhiên
bộc trực. Nó mê tôi trên thể xác thì được, nhưng làm sao đòi hỏi linh
hồn. Nó tưởng rằng yêu dễ lắm sao? Làm thế nào tôi chỉnh nổi những mong
muốn, mê mỏi của mình theo tần số của tên thanh niên tưng tửng ăn bám ba
má, cho dù nó có tài làm tôi thoả mãn bất cứ lúc nào. Mấy đêm này thao
thức nằm ngó tấm màn xanh lay động vật vờ, tôi lao đao ngao ngán. Không
cố ý, nhưng cuối cùng tôi đã thả mình trong một trò chơi, kéo Dĩnh ra
đây ngoài phủ dụ thân xác còn để làm cuộc tay ba khiêu khích pá Hổi,
người đàn ông đã quyến rũ tôi chẳng ngờ dưới dáng vẻ bạt mạng cử chỉ lời
nói ngông nghênh, khác hẳn với Dực giả dối, càng ngày càng mềm xèo càng
thấp xuống nô lệ. Khi khám phá ra di chứng của pá Hổi tôi không hẳn quá
buồn, chỉ thất vọng nhói lòng như đã từng với Dực. Mấy ngày nay những
lời Dĩnh phê phán pá Hổi thường xuyên vọng lại. Giống như một khi thân
thể đã chối từ thì trí não cũng từ chối. Tôi chợt nhận chân những rao
giảng hô hào bảo vệ truyền thống đích thực, không bán rẻ di sản mà pá
Hổi liên tục rót vào tai mình, chỉ là chiếc áo thầy tu choàng khoác bên
ngoài để che giấu cái nghèo nàn, khập khiễng tâm hồn. Tách khỏi đời sống
giả tạo phù phiếm với Dực ở đất liền, gặp pá Hổi tôi tưởng mình sẽ được
ngậm trong miệng, được nuốt vào bụng muỗng nước mắm nguyên tuyền của
Hàm Ninh. Nhưng muỗng nước mắm tinh chất ấy, thực ra cho đến giờ chỉ
hiện ra trong trí tưởng của pá.


Biển bây giờ đã hoá thành tím, mặt nước phủ trùm
bao nhiêu mảng lưới sáng bạc càng lúc càng lung linh. Dưới chân tôi,
từng đàn cá đang tâm tấp bơi theo nhau, những hạt trân châu thời nào tôi
mê mệt đang chớp lóe mời gọi dưới sâu đại dương. Ngồi bệt xuống tảng đá
trơn ướt, ló đầu ra nghiêng người chúc sâu hơn nữa, hơn nữa, tôi muốn
nhìn chúng thật rõ ràng muốn giơ tay vúc lên những con mắt cá trong sáng
chỉ có trong biển cả. Vậy mà lâu nay tôi đi tìm trong đáy muối.


6.
Tôi nghĩ nắng đang đâm hai con mắt
nhưng không động đậy. Tôi không hiểu vì sao mình nằm trơ trơ trên mặt
đất trong lúc cơ thể hiện hình rõ ràng từng đường nét ở trên trời. Tôi
ngó từng tảng mây đương thả neo trên cái nền biển lật ngược. Sóng lấp
lánh vảy cá giữa những cụm mây thắt lại bung ra y thân hình cong lượn
của chị Minh. Tôi giống đang bơi giữa thủy tinh bể vụn đuổi theo chị.
Tôi không nhớ đã trút bao nhiêu Ken nhưng đầu nhức, óc não vữa tan. Cả
hải đảo không nằm yên nhưng nhúc nhích bềnh bồng. Tôi nhớ chị Minh cũng
ít khi nằm yên, chị hay cựa quậy, mà rõ ràng là chị đang trôi trên cao.


Lúc tôi đứng được dậy, mùi rác phựt xông vào mũi.


“Rửng sáng đã uống nước mắm. Chế Minh đâu?”.


Tôi gọi pá Hổi. Tấm lưng của pá to bè đương lui cui trên miệng bồn xi măng. Tiếng gọi của tôi vang vang giữa vựa.


“Chế Minh đâu?”.


Tôi hỏi lần nữa, nghe tiếng kêu của mình cất cao
rồi rớt giữa những sàng rác. Chỉ có tiếng hắt hơi của xác cá chết thối
sình trả lời. Thớt lưng nhẵn bóng của pá Hổi lom lom gườm gườm. Tôi đến
sát cái mặt nước khắm rờn rợn. Trên mặt nước đen nhoãng, hai vồng cánh
tay pá quơ quào khuấy tung như sắp nổi điên. Lớp sóng nâu mật sóng sánh
lao xao làm như có tiếng của ai đó thở hổn hển chìm dưới nước. Tôi mở
trợn mắt khám phá đang trôi dềnh mấy lọn tóc.


Tôi bỏ chạy xuống bếp thím Hoả đang ngồi bóc lạc lạnh tanh.


“Chế Minh đâu?”.


Mấy con dao phay mắc trên giá sáng loá. Tôi nhìn
mụ Tàu đang nhăn răng cười. Tôi trở ra sân. Tấm lưng lão Chệt tươi tốt
chắc nịch hiện rõ mồn một. Hai vồng cánh tay của lão vẫn khuấy tứ tung,
tóc lão ướt rịt cuốn thành lọn như mấy con trùng đang chui vào bồn mắm.
Tôi bước một bước. Gương mặt chị Minh tươi tắn. Tôi bước hai bước. Đầu
vú chị tươi mởn. Màng tang tôi nhát búa đập hộp sọ muốn nứt. Con dao
phay cứ hiện ra chờn vờn. Tôi ngó mấy ngón tay mình vươn ra muốn chộp
lấy cán nhưng chỉ có khoảng không trước mắt. Mấy ngón tay tôi níu chặt
cái gì đó trống rỗng. Ngoài cổng chú Hoả đương xếp lưới. Tôi bước thêm
bước nữa đến sát cái tấm lưng bóng mỡ. Hai con mắt cá trắng đục sáng
bừng giữa vựa.


Trần Vũ viết chung với Mai Ninh, tháng 12/2004 





Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét