Thơ Sipho Sepamla









Ngu Yên 









1. Sipho Sepamla: Kỹ thuật và tiến trình trong thơ đấu tranh

Thi
sĩ Nam Phi Syney Sipho Sepamla thuộc thế hệ đầu tiên trực tiếp đối diện
với cuộc cách mạng đấu tranh giành độc lập tự do cho Nam Phi. Là nhân
chứng của một giai đoạn đau thương và đẫm máu, thơ của ông ghi lại những
điều mắt thấy tai nghe và từ một trái tim nhiệt huyết yêu quê hương.
Thơ đấu tranh của ông chẳng những thành công bởi nội dung chứa đầy cảm
xúc, tâm tình nhạy bén, ý tưởng sâu sắc; thơ ông còn thành công về mặt
kỹ thuật.


Kỹ
thuật có thể thiếu nghệ thuật nhưng nghệ thuật không thể thiếu kỹ
thuật. Vì vậy kỹ thuật là một phần quan trọng căn bản của sáng tác và
sáng tác là một tiến trình chờ đợi sáng tạo. Sáng tạo là hầu hết những
gì gọi là nghệ thuật. Và nghệ thuật được xây dựng từ căn bản kỹ thuật.
(1)


Kỹ
thuật là kết quả của chọn lọc từ kinh nghiệm của khả năng làm tốt đẹp
hơn, hay hơn, đúng hơn từ những sự vật bình thường hoặc những sự vật,
sản phẩm không đủ tiêu chuẩn. Kỹ thuật có tính cách máy móc, qui tắc,
phương thức. Trong khi nghệ thuật từ gò bó, qui định của kỹ thuật, vượt
lên để đưa cái tốt đẹp bình thường trở nên khác thường, tiến về hướng
thẩm mỹ tuyệt đối. Nói một cách khác, kỹ thuật làm cho sự kiện chưa đẹp
chưa tốt trở nên tốt đẹp và từ đó nghệ thuật làm cho tốt đẹp này khác
hơn, mới hơn, giá trị hơn. Kỹ thuật sáng tác thơ cũng không ngoại lệ.




Mỗi
bài thơ là một phần ý tưởng, một phần kinh nghiệm, một phần tâm tình,
một mảnh đời con của thi sĩ. Để người đọc có thể chia xẻ được bài thơ,
người làm thơ phải biết rõ mình viết cái gì. Thậm chí, nếu bài thơ viết
về “không có gì để viết,” người đọc cũng có thể cảm nhận được ý tác giả.
Những loại thơ có tính cách thuyết phục hoặc đánh động tâm tình và lý
trí, nhất là thơ đấu tranh,mà không diễn đạt được, không khuấy động được
tâm tình của người đọc, thông thường là bài thơ thất bại.





Kỹ thuật thơ đấu tranh





viên đạn


                        thật ra, chẳng bao giờ là đồ vật tốt


 viên đạn


                        được sinh ra để dọa nạt          để gây thương tích      để giết chết


viên đạn


                        do nhân loại làm nên              trở thành vô nhân


viên đạn


                        là kẻ thuyết phục hèn nhát                   đối nghịch với bàn tay


viên đạn


                        hóa người sử dụng trở nên hung ác                sát nhân theo định nghĩa đạo đức


viên đạn


                        banh xương thịt ra                  để trái tim nằm lại


viên đạn


                        xuyên qua lưng trẻ con            giết và giết và giết                              





(Bullets)





Ông Sepamla viết bài thơ Viên đạn với một ý định rất rõ ràng:


·         Vũ khí được tạo ra từ lý do bảo vệ con người nhưng đã trở thành giết người.


·         Con người sử dụng vũ khí vô nhân đạo sau tấm bình phong nhân bản.


Và ông đã khéo léo dùng hình ảnh viên đạn là vũ khí nhỏ nhất nhưng căn bản nhất và trực tiếp nhất để giết người.- Đó là kỹ thuật biểu tượng/ tượng trưng.


Bài
thơ không viết hoa. Không có bắt đầu, không có chấm dứt, chỉ có xuống
hàng và những khoảng trống. Hãy tự hỏi, tại sao lại để những khoảng
trống? – Đó là kỹ thuật thuộc về trình bày quảng cáo: Liên tục và ngập ngừng.


Bài thơ bắt đầu từ cảm nghĩ nhìn ngắm viên đạn và kết bằng hành động cao độ nhất của viên đạn: giết và giết và giết. – Đó là kỹ thuật xây dựng cảm xúc thang cấp. Đưa cảm xúc của người viết cũng như người đọc lên đến đỉnh cao.


Sẽ
có người cho rằng sử dụng nhiều kỹ thuật sẽ làm bài thơ giả tạo, mất tự
nhiên. Bất cứ làm thơ kiểu nào, dù là viết đại xuống, tự thân vẫn có kỹ
thuật của nó. Chỉ là kỹ thuật hay hoặc kỹ thuật dở; kỹ thuật non nớt
hoặc kỹ thuật già dặn; kỹ thuật kém hoặc kỹ thuật có giá trị….


Dòng
họ Dưỡng là dòng họ giỏi về cung tên. Chàng thanh niên tên Do Cơ không
thỏa mãn bí quyết gia truyền, lên đường tìm thầy học thêm nghề bắn: Bách
bộ xuyên dương. Gặp nhà sư chủ trì môn phái Tiễn Đạo. Sư ông nói: “Cách
một trăm bước, con có thể bắn trúng con bồ câu không?”. Chàng thanh
niên trả lời: “Mười lần như chục, con bắn không sai”. Sư ông dạy rằng:
“Mỗi ngày con ra ngoài rừng, nhìn chiếc lá dương cách một trăm bước, cho
tới khi nào con thấy chiếc lá lớn bằng con bồ câu, tự dưng con sẽ bắn
trúng. Mười lần như chục”. Nhà sư nói về nghệ thuật bắn cung. Chàng
thanh niên nhìn chiếc lá ròng rã một năm, vẫn không sao thấy chiếc lá
lớn bằng con bồ câu.


Một
hôm, có người khách đến viếng chùa, thấy chàng thanh niên học Tiễn Đạo
mãi không thành. Sau khi thăm hỏi, liền bày một cách khác. Ông nói: “Anh
hãy đứng trước chiếc lá dương một bước thôi rồi bắn cho trúng. Khi đã
bách phát bách trúng thì lùi lại một bước, tức là đứng trước lá dương
hai bước, tập bắn cho trúng. Cứ như thế cho đến khi anh có thể bắn được
chiếc lá dương từ một trăm bước”. Ông này nói về kỹ thuật. Vài năm sau,
chàng thanh niên đã bắn được lá dương,trở thành một nhân vật nổi tiếng
trong thời Chiến Quốc (551-479 trước Công nguyên).








tôi tưởng đến thiên đàng


                                    lần đầu ăn trái sung


tôi nghĩ người da trắng


                                    lần đầu thấy hình Chúa


tôi nghĩ người da đen


                                    lần đầu gặp quỷ trên trần gian          


           


thành thật mà nói


                                    không phải giáo dục bộ tộc


                                    tất cả do những gì họ gọi: văn minh tây phương.





Bài thơ này có tựa đề là “Văn minh, ha ha ha!”. Cười nhạo báng hay cười chua chát? Thi sĩ Sepamla dùng hai loại cụm từ trong bài thơ ngắn này, theo kỹ thuật so sánh để liên tưởng:
Loại cụm từ đầu là “thiên đàng”, “người da trắng”,“Chúa” và loại cụm từ
tương phản là “quỷ”, “người da đen” và “trần gian” (mặt đất).
Để
dẫn câu kết luận sự phân biệt, chia rẽ nhân loại do văn minh mà ra. Nói
đúng hơn là do văn minh chưa được thấu đáo mà sinh cớ sự nô lệ, lòng kỳ
thị. Con người vốn ở trên mặt đất, cư ngụ ở trần gian. Văn minh đã cho
phép con người nhân danh một thượng đế chưa ai gặp. Văn minh hứa hẹn một
thiên đàng chỉ có chết mới biết. Văn minh thúc đẩy con người xây dựng
rồi leo lên tháp Babel. Từ đó, chia lìa muôn vạn nẻo.


Bài thơ này có thể viết thành những câu dài. Ví dụ:





tôi tưởng đến thiên đàng, lần đầu ăn trái sung


tôi nghĩ người da trắng, lần đầu thấy hình chúa


tôi nghĩ người da đen, lần đầu gặp quỷ trên trần gian


………………………………………


Nhưng
ông Sepamla đã không trình bày như vậy. Sự “xuống hàng thụt vào” tạo
cách biệt không cần dấu phẩy mà vẫn liền thành câu. Sự xuống hàng thụt
vào, tạo chữ “lần đầu” lặp lại ở đầu câu để nhấn mạnh ý nghĩa của các
cụm từ chính: “thiên đàng và ăn sung” / “người da trắng và hình chúa” / “
Người da đen và quỷ”. Nếu viết liền câu, bài thơ sẽ không có tác dụng
như trên.


Tưởng
cũng trình bày qua cách sử dụng từ ngữ của ông. Hầu hết thơ của ông do
chính ông sáng tác bằng Anh ngữ. Ông rất quan tâm về thuật dụng ngữ và
tạo từ mới. Dọc theo dòng thơ của ông, người đọc bắt gặp rất nhiều chữ
ghép hoàn toàn không có trong từ điển bình thường và không sử dụng hàng
ngày ngoài công chúng. Sepamla chủ trương không viết hoa cho dù là địa
danh hoặc tên riêng, kể cả tên Thượng Đế. Không chấm, không phết. Ít khi
chia đoạn. Đọc thơ ông, nếu không có xuống hàng sẽ thấy liền liền chữ
như lối viết truyện tân tiểu thuyết, được yêu chuộng một thời trong văn
chương Pháp và Âu Châu. Chữ đồng nghĩa với ý. Có nghĩa là ý nghĩ trôi đi
liên tục, miên man không phân biệt, khiến cho người đọc đôi lúc phải tự
dừng lại để chận đứng sự hối thúc của con chữ nườm nượp trên giấy
trắng.


Để nhấn mạnh những nổi bật trong bài thơ, phải có sự chọn lựa, kỹ thuật sửa bài (edit).
Bài thơ dù dài cách mấy, cũng không phải là bài văn. Quan niệm thông
dụng cho rằng, một câu thơ hữu hiệu giới hạn trong một chiều dài của hơi
thở bình thường. Đó cũng là lý do tại sao câu thơ từ 7 chữ đến 10 chữ
là câu thơ thông dụng. Một đoạn thơ thường là 4 câu hoặc 8 câu. Một bài
thơ trung bình có chiều dài “khoảng” một trang. Nói cách nào đi nữa, tựu
trung bài thơ có giới hạn của nó. Vì sự giới hạn này, hai chữ cô đọng
trở thành quan trọng. Cô đọng ở đây thường đặt vào cách chọn lựa ngôn
ngữ. Bên trên ngôn ngữ, chính là sinh hoạt của hình ảnh. Khi quan sát
một diễn tiến của sự việc, hoặc ngoài thực tế hoặc trong hồi tưởng hoặc
trong tưởng tượng, có rất nhiều hình ảnh, màu sắc, âm thanh sinh hoạt
với nhau. Người làm thơ phải chọn lựa những hình ảnh, yếu tố nào để diễn
đạt ngắn gọn nhất, ý nghĩa nhất và thuyết phục nhất. Không phải chiều
dài của bài thơ làm người đọc ngán ngẩm mà chính là những thừa thãi,
rườm rà, gây lẫn lộn trong một bài thơ làm người đọc mất sự thích thú.


Nói một cách khác, một tứ thơ bao gồm sự sinh hoạt của hình ảnh, màu sắc, âm thanh, hoạt động… Sự tuyển chọn tứ thơ xuất sắc, độc đáo, thú vị là tài năng nhạy cảm của thi sĩ và là kỹ thuật tái tạo khi sửa chữa.



dụ: Ông Sepamla nói về sự kỳ thị và thời điểm của da đen vùng dậy. Sự
thắng lợi sau cùng của kỳ thị ngả vào lòng can đảm chống đối. Ông chọn
hình ảnh “Bà bán hàng da trắng” trong gian hàng bán mỹ phẩm cao cấp và
hình ảnh “Cậu trẻ da đen” tò mò giữa chốn buôn bán giàu sang. Người đàn
bà da trắng là hạng được tôn trọng bậc nhất ở Tây phương. Cậu trẻ trai
da đen là thành phần đại diện cá tính ngỗ nghịch phá phách của dân da
màu. Hai hình ảnh này không cần lời nói nào cũng đã kỳ thị sôi nổi. Sinh
hoạt mâu thuẫn giữa hai người lôi kéo sự miệt thị, trịch thượng, uy
quyền của cảnh sát. Cuối cùng sự phản kháng của cậu trẻ da đen đã làm bà
bán hàng bật khóc. Đó cũng là hình ảnh chiến thắng của Nam Phi giành
lại độc lập. Không có thắng lợi nào mà không bắt đầu từ lòng phản kháng
và can đảm thực hành qua đấu tranh cụ thể.





Người phụ nữ chỉ một chỗ phía xa


cậu nhỏ, đứng đàng kia


                                                            tôi không biết mùi gì


                                                nhưng cậu hôi quá


……………………………………..


……………………………………..





Vì vẻ trịch thượng của bà tôi trả lời


                                                tôi muốn thử nước hoa


                                                và mỹ phẩm helena rubinstein


Bà múa ngón tay chỉ tôi và cao giọng


                                                            đừng rắc rối


                                                            cậu nhỏ


                                                 tôi sẽ gọi


                                                            cảnh sát


Tôi trả lời vào mắt bà tóe lửa


                                                gọi đi


                                                bà đã hết thời rồi


Người phụ nữ bật khóc








      (Shop Assistant. Bà bán hàng)





Nhất
là trong thơ tranh đấu, hình ảnh và sinh hoạt giữa các hình ảnh, phải
được tuyển chọn sắc sảo, gây hiệu quả, gây áp lực và có tính cách nhân
bản đại đồng. Có như vậy mới thuyết phục được người đọc trên cả thế
giới.





để diễn thuyết đã có tôn giáo


để chở súng đã có hàng xe tang


để treo cờ nửa cột đã có khăn tay ướt đẫm nước mắt








Tiến trình thơ đấu tranh





Trong hai bài thơ Quê Hương (Home) và Đất Nước Này (This Land), ông
đã vượt lên những tình tự thường hằng của quê hương để nói lên từ góc
nhìn “triết học” thâm thúy: quê hương là tôi và tôi là quê hương.


Lưu
vong luôn luôn là một loại thi ca được thế giới chú ý. Người lưu vong,
nghĩ tới quê nhà, thương nhớ quê nhà là chuyện đương nhiên. Không có thơ
lưu vong nào thiếu tiết mục này. Và những bài thơ thương nhớ này chỉ
chuyên mục cảm động, nhất là thuyết phục dễ dàng cho người đọc đồng
hương.


Xuyên qua những tình cảm nồng nàn, xung động này, còn có những ưu tư khác của người lưu vong địa lý hoặc lưu vong tinh thần trên chính quê hương. Đó
là: Quê hương là gì? Là người? Là cảnh? Là bản đồ? Là địa danh? Là tên
gọi? Quê hương chứa đựng cái gì? Chúng ta than khóc cho ai, thương nhớ
cái gì? Con người chết đi trên con đường lưu vong, quê hương vẫn tồn tại
nhưng khi một nhà thơ đấu tranh chết đi, liệu quê hương trong tim họ
còn tồn tại qua thơ?


Nói
một cách triết lý hơn, quê hương của mỗi người có phải là do mỗi người
tạo ra với những hệ lụy riêng với nó. Quê hương của tập đoàn là quê
hương do tập đoàn đó tạo ra với những hệ lụy riêng của nó. Quê hương
trong tự điển là do ý tưởng tạo ra, định nghĩa và không thật sự có sự
sống đính kèm. Mỗi người đọc sẽ rất bở ngỡ nếu chúng ta so sánh mỗi quê
hương riêng trong lòng mỗi người. Sepamla cũng có quê hương riêng trong
một quê hương chung Nam Phi.





làm sao tôi gọi nơi này là quê hương


khi mẹ tôi phải bụm vết thương nhiễu máu


bằng đôi tay hiền hậu dãi dầu


khi chị phải làm bia đỡ đạn


vú héo dần phọt chảy thương đau





làm sao tôi gọi được quê hương


nơi cha ngồi ôm đầu


gục sâu vào tuyệt vọng


mơ ước nhạt nhòe không biết mai sau





…………………………………





tôi sinh ra từ đột quỵ của chiến tranh


tôi sinh ra từ hủy hoại của bệnh tật


hậu quả dịch hạch hoành hành


tôi biết mùi hôi của đất nước





tôi chưa bao giờ phải xác nhận


đất nước này của tôi


vì đất nước này luôn luôn là tôi


được đặt tên theo tôi





đất nước mang hình hài do tôi sinh dựng


chính tôi pha mặn máu và mồ hôi


chính tôi kéo căng bắp thịt mang ách


trên bánh xe đất nước trở mình





tôi là đất nước của tôi


chưa bao giờ xin được chia phần


chưa bao giờ có nhu cầu như vậy


tôi là đất nước này





Điểm
nhấn ở đây là chiều sâu của thơ. Chung chung những thi sĩ được thế giới
ngưỡng mộ không phải chỉ riêng về những cảm xúc, những rung động mà
phần lớn là những cảm nghiệm do trí tuệ phối hợp với kinh nghiệm sống mà
thành. Chiều sâu của thơ thể hiện trong bài, trong câu, trong tứ , thậm
chí là trong chữ làm người đọc choáng váng, tâm phục.





Tiến trình trong thơ tranh đấu
bắt đầu bằng quan sát, theo dõi, ghi nhận, cảm tưởng; rồi xúc động
thành hình, nung náu, trăn trở, ám ảnh; rồi một lúc bất chợt bật lên
ngôn ngữ. Có hai yếu tố quan tâm ở đây:





A.
Phát xuất từ cảnh thật, chuyện thật. Cho dù thi sĩ có cắt xén, biến
hóa, thêm bớt, căn nguyên vẫn là cảnh hoặc chuyện đã xảy ra. Nhờ quan
sát và trăn trở nên những chi tiết “sống” ám ảnh sâu đậm hoặc những hình
ảnh độc đáo tồn tại trong sâu thẩm, sẽ trở thành những sinh hoạt đại
biểu trong bài thơ. Tưởng tượng nhiều trong loại thơ này, nhất là hoang
tưởng, dễ sinh cảm nhận giả tạo.





chúng ta có thể thắc mắc về lý do


nhưng đâu cần


khi loài chó sinh ra để sống khá hơn



chúng ta có thể đòi hỏi nhân chứng
nhưng nhân chứng nào cho tiếng súng
khi chỉ còn mặt trời chứng kiến hành vi


            trong bình minh như mọi ngày


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
lúc đó súng bắn như réo kêu
người bắn chảy mồ hôi bốc khói lắc lư như say rượu


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
sự tàn hại phải được cấm ngăn



bằng mọi cách theo luật pháp và trật tự


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch


tiếng súng kéo dài quá lâu


không thể bắt đầu đếm xác chết
            trong bình minh như mọi ngày


sức mạnh đẩy người theo lớp lớp sóng


tiến lên trước vũ lực đạn bay
làm người bắn bắt đầu toát mồ hôi sợ hãi





(Trong bình minh như mọi ngày)


B. Vì “kể lại” những sự thật đau lòng hoặc sự thật xung động, chữ nghĩa lúc kể lại sẽ đến tự nhiên mang theo lửa. “Anh bạn dãi dầu không bước nữa / gục lên súng mũ bỏ quên đời…/ Tây Tiến đoàn quân không mọc tóc… (Tây Tiến –Quang Dũng).
Những câu thơ này làm cho lòng người cảm khái vì sự thật được cưu mang
và kể lại. Quang Dũng biến cảnh quân lính đi rừng phải cạo tóc vì chống
chí rận thành một hình ảnh kiêu hùng và xách động. Ngược lại, những hô
hào cực đoan, những lý giải cố gắng, những chứng minh lý thuyết thường
làm bài thơ tranh đấu trở thành một bản tuyên truyền.


Tôi nhớ Sharpeville là một bài thơ ghi nhận lại một biến cố tàn sát người dân tại vùng
này. Dĩ nhiên, Sharpeville không phải là cái cớ mà chính là sự thật của
bạo quyền vượt qua lương tâm nhân đạo. Điều ông muốn nói ở đây, chẳng
những là cái chết thảm khốc của những người da đen mà chính là cái chết
của lương tâm da trắng và cái chết của linh hồn tôn giáo.





Ngày 21 tháng Ba năm 1960


vào một buổi sáng


giận dữ-phá-hoại-sụp-đổ-lục-soát


biển đen dâng trào


vũ lực đi trước


tâm trí theo sau


thế kỷ thất vọng chính sách bạo quyền cũ kỹ…


hút vào cốt lõi


người lớn và trẻ em


vào khu nhà kín


của dầu thô đen


rồi một tia lóe


từ con mắt nhìn


từ súng nổ…


người chạy trốn người ngã dài


đầu chúng ta cúi xuống


lòng nhục nhã cháy cao


niềm tin rúng động


chúng ta chôn họ vì những gì họ làm


những anh hùng ngã gục theo lịch sử







Những
cảnh ngộ đàn áp nhân quyền xảy ra hàng ngày. Những ý tứ về bạo quyền,
bạo hành dàn trải khắp nơi. Thơ đấu tranh thành công ngoại trừ vì biết
chọn lựa những tứ thơ, hình ảnh độc đáo, để gây xúc động cho chính mình
và cho người đọc, thơ đấu tranh còn biết chọn sự xúc động cho mình và
cho người. Nếu chính thi sĩ không có xúc động thì làm sao có thể truyền
sức rung cảm này đến người thưởng ngoạn? Những xúc động này thường tìm
thấy dễ dàng nơi những cảnh ngộ, những chuyện thật xảy ra.
Họa sĩ Paul Cézanne viết: Rien n’est beau que le vrai, le vrai seul est aimable. (Cái đẹp chỉ ở trong sự thật, chỉ có sự thật là đáng yêu)





Kể tôi nghe về người anh em


đã nhảy xuống tự tử


từ tầng thứ chín căn lầu cao


có phải anh ta vụng về không bám được cô đơn trên đó





Kể tôi nghe về kẻ đội mũ trùm đầu


giữa buổi diễn hành đã giết những người cùng huyết thống


phải chăng màu da anh bắt đầu


đổi sang màu cô độc





Ô, kể tôi nghe về người chị


mang thai trở về nhà


từ tù ngục


có phải chị mang tội theo Luật Vô Luân





Kể tôi nghe về người anh em


đã treo cổ trong tù tự vẫn





(Kể tôi nghe vài tin tức)





Những
cuộc binh biến tranh giành quyền lực tại Châu Phi thường kéo theo những
tàn sát tập thể, cưỡng hiếp phụ nữ và sát hại trẻ em. Trong Tôi nhớ Sharpeville, ông đã ghi nhận vụ án ngày 21 tháng 3 năm 1960.


Trong bài Phẫn nộ, The Outrage,
ông ghi lại chuyện cưỡng hiếp với cái nhìn của một người bảo vệ nhân
quyền, không chỉ hời hợt kêu gào che chở phụ nữ, mà nhìn vào căn nguyên
của sự trả thù, thấu hiểu cái thú tánh của thiếu giáo dục và hậu quả của
nó. Nhân vật người anh em (brother) bị tù tội, trừng phạt vì bản chất
đàn ông bị dồn nén: “… bị bạo hình vì thủ dâm. Không một ai nói đến bẩm sinh súc vật truyền giống...” để khi ra khỏi tù với vô thức căm hận đã la lên: “… hãy bứt con cu ra… rồi tống nghẹt vào tử cung phụ nữ…
”.
Anh ta thỏa mãn thú tánh như một cách cân bằng lòng oán hận đã bị cuộc
đời bạc đãi. Nhưng rồi sao? Anh ta bị trừng phạt. Thiếu nữ bị khổ đau.
Câu chuyện chỉ có vậy thôi? Điều mà ông quan tâm, chính là hậu quả: “…but the seeds have germinated…”(chuyển theo nghĩa bóng: nhưng những tinh trùng đã thụ thai).





anh phun rảy tinh trùng


lên cô em khắp nơi mềm mại


cô lấy gân chống chỏi


rách máu chảy bên trong





anh dính vết máu phụt lên trên không


anh bóp nghẹt tội lỗi của mẹ


cưỡng hiếp em một cách dã man





người cha kẹp tay anh


cho đớn đau cùng máu nhỏ xuống


anh thở hổn hển nói lời sau cùng





‘hãy bứt con cu ra


 rồi tống nghẹt vào tử cung phụ nữ’





(Phẫn nộ)





Nội
dung một bài thơ cao kỳ hoặc có giá trị là do nghệ thuật. Nội dung có
chia xẻ được tâm sự muốn nói, ý tưởng muốn lưu truyền và nghệ thuật diễn
đạt đặc thù của mỗi thi sĩ là do kỹ thuật. Nhưng kỹ thuật phải biến mất
đi, không còn là kiến thức, thậm chí cần vượt qua kinh nghiệm, để tan
vào vô thức. Kiến thức chỉ là thức ăn. Kinh nghiệm là thức ăn trong bao
tử. Vô thức làm kiến thức và kinh nghiệm trở thành máu. Máu luân lưu,
tuần hoàn nuôi sự sống một cách tự nhiên và cần thiết.


Bất
cứ thi sĩ nào thành danh đều có kỹ thuật diễn đạt riêng, tạo ra sắc
thái riêng. Thi sĩ trở thành độc đáo hay đặc sắc khi kỹ thuật riêng trở
thành cá tính sáng tác. Sipho Sepamla là một trong số thi sĩ đó.


Thơ
của Sipho Sepamla cũng như những nhà thơ đấu tranh nhân quyền và độc
lập cho xứ sở trong thời đại của ông, thu hút được người đọc trên thế
giới, trước hết vì bản chất thời sự và lòng nhân đạo của con người trổi
dậy trước bạo quyền tàn sát, hãm hiếp, đói khổ của các nạn nhân da đen.
Vượt qua sự thu hút tự nhiên này là tài năng của những thi sĩ đương
cuộc. Thời gian trôi qua, Nam Tư độc lập, người Nam Phi làm chủ đất nước
của họ, bây giờ giá trị văn chương sẽ gạn lọc. Hàng trăm ngàn bài thơ
đấu tranh chỉ tồn tại một số. Hàng ngàn thi sĩ chỉ sống sót mươi
người. Sipho Sepamla là một trong số thi sĩ đó.


Tuy
độc lập nhưng theo báo cáo của cơ quan nhân quyền Liên Hiệp Quốc, cho
đến nay, sự kỳ thị vẫn tồn tại trong xã hội và chính quyền Nam Phi. Sự
kỳ thị như một con tắc kè, nó biến dạng theo đời sống chung quanh.


Tính
từ Sipho Sepamla cho đến hiện tại, thơ đấu tranh đã chuyển sang thế hệ
thi sĩ thứ ba. Sự đấu tranh trực tiếp với đàn áp chủng tộc đã thay hình
đổi dạng. Sự đấu tranh ngày nay hướng về chính trị và thế cuộc toàn cầu.
Nếu kỳ thị là con tắc kè biết hóa thân, thì thơ cần phải tạo ra điều
kiện chung quanh cuộc sống của tắc kè. Hãy để tắc kè tư nhiên, vô tình,
thay màu đổi sắc một cách hợp lý. Như vậy, có cần phải có kỹ thuật và
nội dung khác chăng?


Trở
lại câu chuyện Dưỡng Do Cơ trong Bách bộ xuyên dương là truyền thuyết.
Là huyền thoại cường điệu của nghệ thuật cung tiễn. Dù Dưỡng Do Cơ là
người có thật và bắn cung rất giỏi, được ghi lại trong sử Trung Hoa.
Biết rằng không có mà người viết, người kể, người nghe đều thú vị. Như
vậy mới biết uy lực của huyền thoại và nỗi vô lý của ước mơ, ẩn núp sâu
thẳm trong lòng. Có chăng những kỹ thuật và nội dung huyền ảo, hư tưởng,
huyền thoại nhưng thoả mãn những nhu cầu, những ước mơ sâu kín của con
người, trong thơ đấu tranh?





GHI:


(1)
Người ta thường nói đến kỹ thuật của con kiến, con ong xây tổ hoặc tổ
chức đời sống. Nói cho cùng, đó không phải là kỹ thuật thật sự, chỉ là
kỹ thuật bản năng. Tạo hóa sinh ra, ong và kiến đã như vậy. Không thêm,
không bớt, nếu có chăng là xoay quanh địa hình địa thế để sinh tồn.
Trong thơ, kỹ thuật diễn tả theo bản năng là kỹ thuật sơ đẳng nhất. Đa
số xuất hiện trong những câu thơ, tứ thơ bình thường. Những câu thơ, tứ
thơ nghệ thuật cao kỳ được xây dựng trên kỹ thuật tiến hóa. Kỹ thuật tự
thân là biến hóa, thay đổi theo đời sống. Là sản phẩm của trí tuệ. Và là
sản phẩm của con người.


Con
chim hót hay khác với con người hát hay. Con người càng ngày càng có kỹ
thuật để hát hay hơn, hát thích hợp với nhiều thể điệu, nhiều loại âm
nhạc. Chim chỉ hót như vậy, từ tiền sử đến nay. Con két từ khi kêu ú ớ
đến khi được nói oang oang, chẳng phải vì con két có kỹ thuật mà vì con
người có kỹ thuật tập cho két nói.


Có người cho rằng làm thơ không cần kỹ thuật. Như vậy là muốn nói đến sinh nhi chi tri,
sinh ra với tài năng thiên phú để làm thơ. Không có bao người. Ngoài ra
nếu không có học tập, nuôi dưỡng kỹ thuật và nghệ thuật thì về sau tài
năng thường bị thui chột, dừng lại một chỗ hoặc bỏ cuộc…











2. Thi sĩ Nam Phi Sipho Sepamla 1932-2007





clip_image006




































































Sinh quán gần Krugersdorp. Cả đời hầu như sinh sống tại Soweto. Dạy học ở đại học Pretoria Normal. Cùng với Matthews, Mtshali, Serote, Gwala, Madingoane…hoạt động trong phong trào Black Consciousness. Trở thành nhân vật nổi tiếng trong New Black Potrey, 1970 và tạo dựng phong trào Soweto Poetry, vẫn còn hoạt động cho đến nay.


Ông là sáng lập viên của Liên đoàn Hiệp hội Nghệ sĩ Da đen, nay gọi là Fuba Academy of Art, và là chủ bút của tạp chí New Classic và tạp chí sân khấu S’ketsh.


Ngoài ra ông còn là một nhà hoạt động văn hóa.


A Ride on the Whirlwind, 1986, tác phẩm văn xuôi ghi nhận những khía cạnh trung thực về cuộc cách mạng ở Nam Phi.


Ông lãnh giải Thomas Pringle Award năm 1977 và huân chương của Pháp Ordre des Arts et des Letters.


Hầu hết thơ của ông, tự viết bằng Anh ngữ một số ít viết theo thổ ngữ.


Ông qua đời trong năm 2007.





Ấn phẩm:





Thơ:


Hurry Up to It! (Donker, 1975)


The Soweto I Love (1977)


Selected poems (Donker, 1984)


From Gorée to Soweto (1988)





 Văn:


 The Root is One (1979)


 A Ride on the Whirlwind (1981)








Hai mươi sáu bài thơ tuyển của Sipho Sepamla











1. Trong Ngày Phán Xét





                        dân da đen sinh ra làm ca sĩ


                        dân da đen sinh ra làm đấu thủ chạy đua


                        dân da đen yêu hòa bình


những huyền thoại này hóa ta ngây thơ





chúng ta đã hớp nhiều bọt sâm-banh


chúng ta được mệnh danh rác nghẹt thở


rồi quằn quại vì nỗi đau nhục nhằn





                        ca sĩ


                        đấu thủ


                        yêu hòa bình





không ai thật sự thấy giông tố đe dọa giữa chúng ta


không ai quan tâm khi chúng ta rơi sâu tận đáy hố





tiếng cười trở thành khắc khoải sầu lo





                        ca sĩ


                        đấu thủ


                        yêu hòa bình


                                                bước chân đi





tôi sợ rằng chúng ta sẽ hát đêm cầu nguyện


tôi nghĩ rằng chúng ta chạy để ẩn trốn


tôi không hiểu hòa bình nào để có thể yêu





(Modern African Poetry. Edited by Gerald Moore và Ulli Beier. Trang 265.)








2. Văn minh, ha ha ha!





tôi tưởng đến thiên đàng


                                    lần đầu ăn trái sung


tôi nghĩ người da trắng


                                    lần đầu thấy hình Chúa


tôi nghĩ người da đen


                                    lần đầu gặp quỷ trên trần gian           


           


thành thật mà nói


                                    không chỉ do giáo dục bộ tộc *


                                    tất cả do những gì họ gọi: văn minh tây phương.





(*) Bantu: Một bộ tộc ở Nam Phi, có ngôn ngữ riêng.





(Modern African Poetry, trang 266.)





3. Nói với cây đào





Hãy hỏi chim nhạn mùa hè đến thăm ta


những xứ sở kia có gì lạ





Hãy hỏi chiếc bóng chiều


đến lúc này ngày đã ra sao





Hãy nâng gia súc ngang hàng với nhân loại


hỏi chúng những điều không được biết về người





                        chữ đã mất ý nghĩa


                        ký hiệu bị lạm dùng





                        hầu hết mọi người đều công nhận


                        đàn bà than khóc thường cường điệu tâm tình





Hãy hỏi cơn nóng tê liệt cả không trung


bao lâu nóng nhẫn tâm tồn tại





Hãy lựa vài thứ từ đống phế thải


hỏi xem mùi thúi đó ra sao





Hãy hỏi cây đào


cảm tưởng gì khi bị chôn trong đất





Hãy hỏi vầng trăng lặn


có phải vì thiếu nhìn thế sự thăng trầm





                        nhanh lên


                        hãy hỏi chính quỷ sứ


                        đã đến giờ rồi





(Modern African Poetry, trang 266)










4. Tôi nhớ Sharpeville





Ngày 21 tháng Ba năm 1960


vào một buổi sáng


giận-dữ-phá-hoại-sụp-đổ-lục-soát


biển đen dâng trào


vũ lực đi trước


tâm trí theo sau


thế kỷ thất vọng chính sách bạo quyền cũ kỹ…


hút vào cốt lõi


người lớn và trẻ em


vào khu nhà kín


của dầu thô đen


rồi một tia lóe


từ con mắt nhìn


từ súng nổ…


người chạy trốn người ngã dài


đầu chúng ta cúi xuống


lòng nhục nhã cháy cao


niềm tin rúng động


chúng ta chôn họ vì những gì họ làm


những anh hùng ngã gục theo lịch sử







để diễn thuyết đã có tôn giáo


để chở súng đã có hàng xe tang


để treo cờ nửa cột đã có khăn tay ướt đẫm nước mắt





chúng ta nghển cổ cất tiếng nói lớn hơn


cho họ sắp hàng từng dãy chen chúc


một lũ người rướm máu dưới nắng chói chang





họ bị bỏ rơi chung quanh và trên những nấm mộ khởi đầu


lẻ loi chảy máu và cầu xin tha thứ


xác thân hủy hoại như tiền nhân chiến sĩ trận vong





chúng ta hạ thổ cát bụi như nghiến răng


tiếng khóc thê lương trong đám mặt thẫm màu muối


tiếng lầm bầm cằn nhằn từ thân quyến đau buồn


là lời thề nguyện hứa trên xác người chết





Tượng đài xây trong tim chúng ta sẽ ghi lại


khắc sâu danh gọi họ chưa từng nghe


lý tưởng họ cất lên mãnh liệt đúng lúc chúng ta ghim xuống


Di sản vô giá của Châu Phi đối với nhân loại












5. Kể tôi nghe vài tin tức





Kể tôi nghe về người anh em


đã treo cổ trong tù tự vẫn


bằng tấm chăn


có phải anh ta điên cuồng vì bị hành hạ.


Kể tôi nghe về người anh em


đã nhảy xuống tự tử


từ tầng thứ chín căn lầu cao


có phải anh ta vụng về không bám được cô đơn trên đó.


Kể tôi nghe về kẻ đội mũ trùm đầu


giữa buổi diễn hành đã giết những người cùng huyết thống


phải chăng màu da anh bắt đầu


đổi sang màu cô độc.


Ô, kể tôi nghe về người chị


mang thai trở về nhà


từ tù ngục


có phải chị mangtội theo Luật Vô Luân


Kể tôi nghe về người anh em


đã treo cổ trong tù tự vẫn












6. Tâm nguyện





Tôi muốn sánh mình như quái điểu trên không


quấn quít bay với mây chiều





Tôi muốn được phép khuất phục trời đêm





Tôi muốn làm cuốn bản đồ có quyền riêng biệt


Kiềm hãm sông lớn hoặc đổi hướng sông trôi





Tôi muốn thử thâu không gian nhỏ lại


bằng một bàn tay





Nghe đây, Tôi muốn tự kéo mình ra khỏi


tử cung lộng lẫy ấm áp của địa cầu





Tôi là hạng người như vậy





nhưng tâm nguyện vẫn là


hòa bình vĩnh viễn cho nhân loại.












7. Bên kia sự cô đơn





Như những giọt mưa vang tí tách


Nước rơi từng giọt và từng đôi


Rồi một dòng nhanh như chân trợt


Chảy tràn lan trên sân


Trôi những căng thẳng cuối cùng của sức lực.





Tôi từng thấy trái tim hồi hộp


Sau một khuôn mặt lộ trần


Mệt mỏi từ đô thị vội vã


Tâm hồn thương tật bởi quyền hành





Tôi từng thấy cả đám đông người


Biến mất chôn vào một lỗ nhỏ


Tôi thao thức việc gì đang xảy ra


Bên kia sự cô đơn









Trích tác phẩm:


The Soweto I Love. Sipho Sepamla


Africa Book Centre. 1977








8. Sáng nay tôi đã thấy





Sáng nay tôi đã thấy


cảnh hoảng sợ xảy ra nơi đây


trẻ con ôm túi sách


trốn chạy


chúng băng qua đồng cỏ lớn


chạy xuôi ngược trên đường


tìm nhà mình ẩn núp


Tôi thấy kinh hãi quay cuồng, quanh quất nơi đây


trẻ con chạy trốn quái vật chưa thấy


chợt nghe tiếng trẻ khóc la


cậu bé này tàn tật


kêu cứu


nước mắt tuôn xuống má dòng dòng


cậu lăn xe chung quanh người thầy giáo


tay níu chặt


không còn nghe thấy gì


không còn xấu hổ bị trêu chọc


sợ hãi đã chiếm đoạt tâm hồn





Sáng nay tôi đã thấy


những gì xảy ra


kinh hãi đúng với lời đồn đi


                       





9. Một đứa trẻ chết thảm





Nó chỉ là thằng bé


chết vì lòng tò mò


một buổi sáng nó thấy


lửa cháy tiệm bán hàng


chứng kiến lửa phừng phực


giận dữ


thiêu hủy hết hàng hóa


chợt còi xe chữa lửa hú lên


nghe kể quái vật này săn người trên đường phố


không suy nghĩ


thằng bé sợ chạy xa


nó chạy rồi chạy


xa đám cháy


thần trí vẫn hôn mê


mắt chỉ thấy toàn lửa


miên man


thằng bé chạy rồi chạy


đến khi ngã đập vào


tay người to lớn giận dữ


nó bị tóm cổ


bị đè xuống đất


như một hạt thóc


bị đánh bị đập


bằng báng súng





ngày hôm sau


chúng ta chôn đống thịt





cầu cho linh hồn nó được an nghỉ








10. Như con Hà Mã





Ôi, tạo hóa nghĩ gì súc sinh này


chỉ có quỷ mới biết


đây là sự hỗn hợp


tất cả xấu xa quái thú trên đời


bốn chân


phía trước nhìn giống chuột


phía sau xù xì thấy ghê


màu da như Hà Mã


con gì quá dơ


không giống Hà Mã


nó phóng uế chung quanh


như Hà Mã


tiến tới ì ạch


làm người ta rùng mình


như có cua bò trên thân thể


nó không cắn


không cào


nhưng tàn sát hàng loạt


như quái vật tiền sử


mang ý nghĩa phá hủy lịch sử


rất nguy hiểm, gây thương vong trẻ em


đêm đêm nó gào thét


mối đe dọa của thời đại


nó cố ý


kéo tất cả chúng ta


về lại đúng thời








11. Hoàng hôn





Mặt trời tạm nghỉ về hướng tây


trốn bổn phận phu soi đường


đêm mang vào đài tử tội


thêm nhiều đầu rụng xuống hy sinh


tàu lửa lùa ngàn người bước xuống


mỏi mệt tìm đường về


biến mất sau những nhà chuột rúc (1)


họ sợ nụ cười giữa nước mắt rơi


vì tiếng cười sẽ vọng ra đường cái


một thôi thúc khoan khoái bị cản ngăn


như lửa thảo nguyên bùng cháy lại
ngọn táp lên cao tận không trung
làm văn phòng, ngân hàng, thư viện, cửa hàng



xe buýt, xe tải, xe du trại (2), xe hơi, bốc khói
cuồn cuộn dâng cao đen nghịt trời


trong lúc chiến thắng đang điên loạn





Đã đến lúc phát động


khi ta ôm nhau đoàn kết
reo hò mê sảng thét la
Sức mạnh! Sức mạnh! Sức mạnh!





tiếng súng rút lui ngầm chứa tai ương
không dấu vết báo bi kịch mới


cho đến bình minh hôm nào


sẽ mang tin báo tử





trái tim mắc nghẹn trong cuống cổ


nỗi đau sự chết quá nặng nề


chúng ta nuốt từng miếng mật đắng


nguyền rủa sự việc đã xoay chiều


thề trả nợ này bằng mọi giá





GHI:


(1) Mouseface: Mặt chuột, mặt Mickey Mouse, tôi chọn là nhà chuột ở (mousefaced house)


(2) Kompi: Xe lớn mở ra như nhà dùng cắm trại của hãng Volkwagen.








12. Bình minh như mọi ngày





Trong bình minh như mọi ngày
một số người cuống cuồng lê bước
                        đi làm
                        mướn văn phòng
                        băng qua cơ quan
kẻ khác muốn mặt trời mùa đông sưởi ấm
người thất nghiệp từng giờ sầu lo


trong khi sinh viên chờ đợi nơi chỉ định


buổi sáng hôm đó kéo dài
những cô gái chỉ mẹ cách đeo thắt lưng


ngày hôm đó trẻ em
                        bào chữa quá khứ
                        phàn nàn hiện tại
bàn tay nắm chặt đầy tương lai


vào lúc sinh viên đi từng bước tới
cảnh sát cản đường gây sự bất an


đến lúc căng thẳng nhất trong ngày


thanh niên giận dữ lan truyền khắp nơi
                        sinh lực vùng lên
                        thời điểm hỗn loạn
                        cục diện nổ bùng
            cướp
mất
                        học vấn
            cướp mất
                        hứa hẹn
            cướp mất
                        hy vọng


            cướp mất


                        lời nói
cho
            chính
                        tôi
                        ngày
                                                này


tôi sẽ học bản thân một lần nữa


tôi sẽ đọc bản thân từ ngọn cây


tôi sẽ lượm bản thân từ kẻ khác


tôi sẽ sửa đổi bản thân vì chúng ta


trong diễn biến ngày đó
bữa ăn trưa dang dở



một nhà buôn chết đứng trên hai chân
máu chảy từ khuôn mặt
mọi lệnh lạc đều lơ lửng lưng chừng


            trong bình minh như mọi ngày


chúng ta có thể thắc mắc về lý do


nhưng đâu cần


khi loài chó sinh ra để sống khá hơn



chúng ta có thể đòi hỏi nhân chứng
nhưng nhân chứng nào cho tiếng súng
khi chỉ còn mặt trời chứng kiến hành vi


            trong bình minh như mọi ngày


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
lúc đó súng bắn như réo kêu
người bắn chảy mồ hôi bốc khói lắ
c
lư như say rượu


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
sự tàn hại phải được cấm ngăn



bằng mọi cách theo luật pháp và trật tự


            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch
            tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch


tiếng súng kéo dài quá lâu


không thể bắt đầu đếm xác chết
            trong bình minh như mọi ngày


sức mạnh đẩy người theo sóng lớp lớp


tiến lên trước vũ lực đạn bay
làm người bắn bắt đầu toát mồ hôi sợ hãi


            đàng này chạy tán loạn
            đàng kia chạy nhốn nháo
nhưng đàng đó nhóm người trẻ tập trung


            trong bình minh như mọi ngày
Ôi, đúng vậy, tôi hiểu thế nào là thương tổn






giống như cột cái đầu vào bàn tay điên rồ


tôi hiểu thế nào là thương tổn


khi vắt cạn hết máu trong tim


cho xác tôi thường bị bỏ rơi không nhịp đập



tôi hiểu sự tàn nhẫn
thứ khiến tôi khóc không nước mắt


tôi hiểu sự tàn nhẫn
bóp nghẹt tiếng la vì đớn đau


bỏ xác tôi rũ mềm tê dại



            cướp
mất
                        nụ em cười
            trả lại tôi
                        tiếng gầm gừ
            cướp mất
                        đức hạnh em
            trả lại tôi
                        nhân tính









13. Anh tôi đã chết như thế nào





tôi muốn cưu mang những điều này


kể lại cho em nghe


từ miệng tôi chỉ nói ra sự thật


để bước đi hãnh diện mặt ngẩng cao





Tôi nhớ một buổi sáng


anh rời khỏi nhà


đến sở làm việc


nơi anh làm đã được đã năm năm


tôi nhớ anh mặc áo trắng


bộ vét xám mới giặt ủi xong


bó thân hình thon gọn, đôi vai cứng cáp


sức khoẻ lành mạnh                đi thẳng đứng ngay





tôi không rõ tâm sự của anh


nhưng anh yêu hàng xóm (nghĩa thế nào cũng được)


không hận thù


không treo cờ


mặc dù anh không hèn nhát


anh dám nhìn thẳng mắt mọi người


vì tay không bôi bẩn


bằng máu của người khác





khi người ta báo tin về anh


gặp tai nạn ở ga xe lửa


trái tim tôi đập mạnh cuống cuồng


chúng tôi dìu mẹ tôi đến nơi bất hạnh





khi thấy giấy báo đắp lên xác người


như mộ chưa đào tung tóe máu tươi


như kẻ điên căm hờn để lại máu phun dữ dội


đầu gối hết sức mạnh gãy cong








tôi muốn cưu mang những điều này


vì chưa hề biết thù hận như thế trước đây


tôi nhớ lưỡi tôi líu lại


ngực thắt đau


nhìn mặt anh bị che kín


biết được đớn đau khi anh gục ngã


bởi viên đạn kia








14. Viên đạn





viên đạn


                        thật ra, chẳng bao giờ là đồ vật tốt


 viên đạn


                        được sinh ra để dọa nạt          để gây thương tích      để giết chết


viên đạn


                        do nhân loại làm nên              trở thành vô nhân


viên đạn


                        là kẻ thuyết phục hèn nhát                   đối nghịch với bàn tay


viên đạn


                        hóa người sử dụng trở nên hung ác                sát nhân theo định nghĩa đạo đức


viên đạn


                        banh xương thịt ra                  để trái tim nằm lại


viên đạn


                        xuyên qua lưng trẻ con            giết và giết và giết                              











15. Nụ cười





tôi bắt đầu bật cười


thành thật về lòng tốt


tôi bắt đầu ha ha ha


về những người đặt ra giới hạn





họ cho tôi sống hạnh phúc trong một nơi có rào vây quanh


cho anh da màu sinh nhai trong khoanh vùng phân loại


rồi tự cho họ những vùng ngoại thành có đại lộ cây xanh





tôi đã bắt đầu nói


toàn thể ý đồ quá lớn


đáng cho ta bật cười ầm





rồi những người cực đoan xuất hiện


bắn hạ chúng tôi bằng đạn hung tàn


dùng gậy đánh anh em da màu phản kháng


rồi cảnh cáo con cháu thôi gây loạn ồn ào





bây giờ tôi bắt đầu kinh ngạc


về những chứng kiến của người


và ý thức công bình của nhân loại








16. Quê hương





Rồi có một ngày một lần nào đó


tôi sẽ vui lòng gọi tiếng quê hương


quê hương mặc dù núi non hiểm trở


dày đặc cây rừng trên những triền cao


quê hương có đất đai hình cái chén (1)


nhưng





làm sao tôi gọi nơi này là quê hương


khi mẹ tôi phải bụm vết thương nhiễu máu


bằng đôi tay hiền hậu dãi dầu


khi chị phải làm bia đỡ đạn


vú héo dần phọt chảy thương đau





làm sao tôi gọi được quê hương


nơi cha ngồi ôm đầu


gục sâu vào tuyệt vọng


mơ ước nhạt nhòe không biết mai sau





làm sao tôi gọi được quê hương


khi kẻ khác gọi Nam Tư Tây Phương (2)


Limehill hoặc Vergenoeg





vì sao quê hương này


lại trở thành ngục tối


nơi sinh con cháu không chút băn khoăn





làm sao có thể là quê hương


nơi mồ m mọc lên như nấm


nơi trí con người ngu muội bởi mưu toan





tôi đi tìm một quê hương vô vọng


một quê hương cưu mang trong tim


ôi quê hương








GHI:


(1)
Cupped Land: Đất đai hình cái chén hoặc thung lũng. Nhưng nhìn bản đồ
Nam Phi, thấy không giống cái “cup”. Có lẽ ông có ý gì khác?


(2) Doornkop
Thornhill: nghĩa là một vùng đất trên bản đồ Tây phương có hình dạng
Nam Phi. Hiểu theo nghĩa địa lý, văn chương về đất nước Nam Phi.











17. Đất nước này





có người đàn ông tự bông đùa


khi làm điều dại dột ngây ngô


cố gắng muốn trở thành có thật


giỡn mặt với tôi





tôi sinh ra từ đột quỵ của chiến tranh


tôi sinh ra từ hủy hoại của bệnh tật


hậu quả dịch hạch hoành hành


tôi biết mùi hôi của đất nước





tôi chưa bao giờ phải xác nhận


đất nước này của tôi


vì đất nước này luôn luôn là tôi


được đặt tên theo tôi





đất nước mang hình hài do tôi sinh dựng


chính tôi pha mặn máu và mồ hôi


chính tôi kéo căng bắp thịt mang ách


trên bánh xe đất nước trở mình





tôi là đất nước của tôi


chưa bao giờ xin được chia phần


chưa bao giờ có nhu cầu như vậy


tôi là đất nước này








18. Khi tôi mất sống đời ổ chuột





tôi sẽ xin trở về nơi ổ chuột


tôi cảm thấy nhiều sai lầm khi đi xa


trên đường lưu lạc nhiều thứ mất


tôi mất lập trường để đứng ngay


tôi mất nhịp đều để bước đúng


tôi mất tâm tư thích khôi hài


tôi mất tâm tình để yêu mến


tôi mất cảm quan ngửi được mùi


tôi mất cảm giác bị kỳ thị


tôi mất tự hào vì thiếu khôn ngoan


tôi mất nhịp tim chia rộng lượng


tôi mất kiêu hùng như Sofasonke Mpanza (1)


để cảm thông cảnh ngộ này, bạn phải hiểu


tôi mất bóng mát từ cây nhựa cội nguồn


nơi che chở và người yêu quê nương náu


tôi bắt đầu nắm chắc cả ảo tưởng vào tay


tôi bắt đầu yêu làm việc thiện


tôi bắt đầu nghĩ an tâm có thật


tôi bắt đầu lo vệ sinh và thuốc đánh răng


tôi bắt đầu mặc áo quần sạch như thể xứng mang đồng hồ vàng


tôi bắt đầu tìm ánh sáng màu da như thể chuyện thực tế


tôi bắt đầu xem thường hương vị cuộc đời


tôi chọn cách bắt chước


tôi mua đồ cũ như thể không mua với giá rẻ


tôi cần bám víu cái gì


như mái nhà tôn gợn sóng bóng loáng hoặc rỉ sét mặt ngoài


tôi cần phải lấy cái gì


ít dễ ghét hơn khói cuồn cuộn từ nhà máy cạnh bên


tôi cần một cái sân rộng


để múa nguyện cầu hoặc nhảy điệu Jive (3)


tôi cần nóc nhà có thể vang dội


tiếng vỗ tay ồn ào tiếng hát xuất thần và tiếng nhịp giậm chân


hoặc tiếng ầm ĩ của người say cãi vả





tôi biết tôi không chỉ muốn làn gió mới


tôi cần mùi vị ngọt ngào trong đời


Ô, đúng rồi, tôi muốn sống đầy sắc màu lần nữa








GHI:


(1)
Sofasonke Mpanza: (1889-1970) Tên thật là James Mpanza. Lãnh tụ đảng
người da đen chống lại xã hội đương thời ở Orlando. Bị bắt giam 13 năm.
Ra khỏi tù 1927, thống lãnh hàng ngàn dân da đen chiếm lấy Orlando. Tên
“Sofasonke” là tên hiệu, có nghĩa: Chúng ta cùng chết.


(2)
Gum Tree: cây khuynh diệp (Bạch Đàn. Eucalyptus.) Hoặc những loại cây
cho ra chất nhựa. Nhưng Gum Tree thường dùng ở ý nghĩa khác.


(3)
Jive: Điệu nhảy của Hoa Kỳ phát ra từ điệu nhảy ở Châu Phi. Thịnh trong
thời 1930. Là một trong năm điệu nhảy quốc tế của Châu Mỹ La Tinh.








19. Màn trình diễn muộn, thật muộn





Tôi nhìn họ cười chế giễu


                        một nhếch môi cất trong túi


cách họ đàn áp tôi


                        nạn nhân đau đớn


họ làm những gì có thể làm


                        để bào chữa sai lầm


tôi đứng sửng sốt đã lâu


                        bởi vô nhân tính của họ


tôi luôn luôn tỉnh thức


                        để tranh đấu phần mình


không bao giờ quy thuận


                        dù hành hình tra tấn


Tôi thấy họ khinh miệt


                        đùa cợt lòng can đảm của tôi


như thể họ luôn biết


                        sẽ có một ngày như thế này


Tôi tỏ ra chịu đựng


                        gặm nhấm từng chút một


Tôi tưởng tượng họ chạy lon ton


                        lót vàng đường tôi đi


Tôi nghe họ nói nhỏ


                        muốn cùng tôi chia trăng phần tăm tối


Tôi cảm giác nụ cười trở nên cau có 


                        lòng nhẫn nại tôi đang mỏng dần


           





20. Đảo Biển





Rồi hòn đảo lên tiếng





Ta rất uy quyền


không ai đến gần mà không run sợ


Ta đã nhiều năm chống chọi đại dương


muốn nuốt lấy ta và những gì ta có





Ta rất kiêu hùng


cả thế giới đều biết


có người thét to những mơ ước cho ta


nhưng không ai dám dẫm chân lên đảo





Ta rất cứng rắn


giữ kín lâu đời những bí mật trong tim


cũng có những người trung thành tâm huyết


nhưng thông thường là những kẻ ta e dè





Ta rất cương quyết


 đã bẻ gãy âm mưu của nhiều người


lại mua chuộc lòng trong sạch của họ


nhưng quá nhiều kẻ làm ta nghi ngờ





Ta rất mạnh bạo


chỉ cần bóp chặt bất kỳ ai cũng đổ máu


thấy Madela và Sisulu già đến thế(1)


nhưng tinh thần họ vẫn thách đố ta





Ta rất kiên cường


tuổi tác làm da nhăn trên mặt


đôi mắt nổi tiếng không nhắm bao giờ


nhưng lời đồn một hôm ta sẽ thành sa mạc





Ta rất kiên trì


nhưng lòng can đảm bắt đầu tan chảy








GHI:


(1) Madela: Nelson Rolihlahla Mandel, Tổng thống da đen đầu tiên ở Nam Phi 1984.


Sisulu:
Walter Max Ulyate Sisulu, (1912-2003), hoạt động nhân quyền chống kỳ
thị tại Nam Phi. Là thành viên dân cử của Quốc hội Châu Phi. Bộ trưởng
Bộ Ngoại giao.











21. Bà bán hàng








Người phụ nữ chỉ một chỗ phía xa


cậu nhỏ, đứng đàng kia


                                                            tôi không biết mùi gì


                                                nhưng cậu hôi quá





Bà làm tôi nghĩ đến


                                    nắng mặt trời


                                    xà-phòng mùi dầu dừa-ô liu





Trí nhớ tôi quay nhanh về thời hậu chiến


                                                đến núi cao và


                                                phao cứu đắm thuyền


Tôi thấy hình ảnh người đưa tay lên lòi nách


                                                để vệ binh khám xét


                                                           


                                    người câm lặng


Vì vẻ trịch thượng của bà tôi trả lời


                                                tôi muốn thử nước hoa


                                                và mỹ phẩm helena rubinstein


Bà múa ngón tay chỉ tôi và cao giọng


                                                            đừng rắc rối


                                                            cậu nhỏ


                                                 tôi sẽ gọi


                                                            cảnh sát


Tôi trả lời vào mắt bà tóe lửa


                                                gọi đi


                                                bà đã hết thời rồi


Người phụ nữ bật khóc











22. Nói về sợ hãi





từ lâu


chúng ta chạy trốn lòng sợ hãi


nỗi sợ vô hình


chúng ta trăn trở ngày đêm


chỉ để thấy


sợ hãi đăm đăm nhìn thẳng vào mặt


những ngày đó


khi chúng ta đi trong hồi hộp ngu đần


sợ cả tiếng xào xạc trên cây


dù lá được ví như tai nghe ngóng


những ngày đó


sợ hãi quay chúng ta vòng vòng bằng ngón tay


thả ra khi muốn


bóp chặt không động lòng


về đêm


từng bước chân ngoài sân


giẫm lên linh hồn lạnh lẽo


mỗi tiếng gõ cửa


đóng đinh tinh thần


khi thời cơ bắt bớ lên cao độ


nói chuyện thì thầm là liên hệ tình nghi


chúng ta nghe nói về thẩm vấn tra tấn


chửi rủa thô tục


như đàn ngựa xổng cương


chen nhau phóng chạy


nghe đôi môi bị bạo quyền hành hung


tiếng gào thét vì sắt nung tra khảo


những hành động dã man


được hợp pháp


rồi an ủi


rồi tự nghĩ


sợ hãi thâm nhập khắp nơi


hôm nay đào sâu nơi này


ngày mai bới rộng nơi kia


như con chuột chũi


và chúng ta thề khinh bỉ nỗi sợ


đây là niềm tin


chúng ta sẽ chiến thắng sợ hãi








23. Nhật ký tình nhân





Thứ Hai đôi ta tựa đầu trên vai nhau


Thứ Ba tuôn đường vào phố với đống đồ giặt


Thứ Tư cầm tay nhau trong rạp hát xem phim


Thứ Năm xem Auntie Betty khệnh khạng trên đường Eloff


Thứ Sáu chắp tay lên ngực đón cha trở về


Thứ Bảy vào phố đông người đi chợ cho tuần tới


Chủ Nhật cười lén với nhau trong nhà thờ


đó là chuyện xảy ra trước khi luật mới cai quản tình yêu


bây giờ chúng ta chỉ ái ân bằng tưởng tượng


tìm kiếm tương lai trong giấc mơ


trái tim đôi ta lưu đày cách biệt


vẫn tiếp tục yêu dù mong manh


tình đôi ta chưa hề chấm dứt


dù có thể kết liễu sự sống


không thể dễ dàng xua đuổi tình yêu


anh vẫn luôn luôn nâng niu đôi vú


vẫn luôn luôn tìm môi em đêm đêm


nhà- giam không ngăn nổi anh vuốt ve em trong nhớ


anh đã học được sự khốn nạn của cô đơn


nhưng tình ta sẽ không bao giờ chịu dấu ấn của bất chính








24. Phẫn nộ





khi người anh em bị bạo hình


trong khu tập trung trừng phạt thô bạo


vì thủ dâm


không một ai nói chuyện bẩm sinh súc vật truyền giống





lúc nơi đây phản đối dâng cao kịch liệt


anh được cho ăn nửa ổ bánh mì


thêm 30 đồng kẽm


trong túi kêu leng leng


rồi phóng thích





anh về chăn gia súc với cây dao lớn(1)


chặt chém mở đường đến Mzimhlophe


rồi tiếng ré dâm đãng xảy đến trong đêm





người anh phun rảy tinh trùng


lên cô em khắp nơi mềm mại


cô lấy gân chống chỏi


máu tét chảy bên trong





anh dính vết máu phụt lên trên không


anh bóp nghẹt tội lỗi với mẹ


cưỡng hiếp em một cách dã man





người cha kẹp tay anh


cho đớn đau cùng máu nhỏ xuống


anh thở hổn hển nói lời sau cùng





‘ hãy bứt con cu ra


 rồi tống nghẹt vào tử cung phụ nữ ‘





Sự phẫn nộ đâm thủng màn đêm


đập vỡ cửa gương phá tan yên tĩnh


họ chen lấn làm nhân chứng hành vi đốn mạt





tôi cố gắng ghép lại


những chi tiết trong đêm xảy ra


nhưng đau rát khiến tâm tư từ chối





Tôi muốn hủy bỏ đêm này


trên lịch trình thành tích


nhưng hạt giống đã nảy mầm (2)








GHI:


(1) Panga: Dao lớn chuyên dùng chặt phá mở đường.





clip_image010





























(2) Có lẽ câu này nên chuyển là: nhưng tinh trùng đã đậu thai.








25. Nhịp trống





Một đêm nào tôi có thể đếm sao


chắc sau cùng tôi sẽ xây xẩm


nhưng số ngôi sao vẫn còn nguyên


một ngày nào tôi có thể đếm thương tích


bị tổn hại dưới danh nghĩa công bình


dồn tất cả đau đớn


đủ làm tôi tê dại


đúng rồi, tê dại –điều kiện để sinh tồn


phần thưởng cho ngu xuẩn


tôi ngu ngốc vô tâm


đã từng đếm


đã từng nói 300 năm


đời sống như cứt


tự do trong đời tôi, suốt đời tôi


không phải hoàn toàn duy cảm


tôi gióng lên hồi trống này


năng lực đã phục hồi, xung động đã dâng cao


nếu dừng lại huênh hoang hay mê sảng


tôi biết tôi sẽ không đếm được lâu


nhưng tôi biết tôi sẽ căm hờn sự tàn nhẫn








26. Truy tầm nguồn cội





Chúng ta sẽ phải dùng mỡ súc vật


không cần dùng mỹ phẩm và những thứ điểm trang





chúng ta sẽ phải đổ máu


mới giữ liên hệ với tổ tiên





chúng ta phải xem giờ từ mặt trời


và ngưng xích xiềng trên cổ tay đau đớn





chúng ta phải uống bia dân tộc


và từ bỏ tinh thần quyền thế cùng vật chất





chúng ta phải đi tìm


hoa đen, xanh và vàng rực rỡ





chúng ta phải cất tiếng nói


vì để người khác nói giùm quá lâu





chúng ta phải cười sung sướng


dù đó chỉ là ảo tưởng





chúng ta cần làm tất cả những điều này


để chứng tỏ Phi Châu chưa bao giờ được khám phá





Ghi:


Bài này được viết và sửa lại từ bài trong Tuyển tập thơ Phi Châu, 2013.


Những sai lầm xin được chỉ giáo và được học hỏi tại: nguyen112052@gmail.com. Cảm tạ.






Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét