CHÙM THƠ NGÔ MINH


                      PHỐ NHÀ XÁC







phố nhà xác


thất thần mưa nắng


cánh cửa mở ra


nhả một xác người


trời ơi


sao mở cửa lại là sự chết





và ai oán tiếng khóc xanh lên sợi


vòm phượng vàng đổ lá ngẩn ngơ


và vàng mã nhang đèn… mua bán


hớn hở người này


mếu máo người kia








dọc phố nhà xác


người bon chen kiếm sống


mỗi ngày dọn ra trăm thứ hàng âm


nhang đèn nộm nang vàng mã


và mỏi mắt mong


cánh cửa mở ra cái chết





phố nhà xác


người chết làm mồi cho người sống câu sự sống


dưới mắt lưới tử thần tung bủa


đàn lũ con người


cá đói


hân hoan














BUỔI SÁNG





buổi sáng trống không ô cửa


căn phòng sách báo rỗng không tôi


nắng xuyên kiếm tìm ve cành nhãn


tiếng ve vô hình như cất lên từ cõi không


làm rỗng không kiếm nắng





buổi sáng em gõ cửa vụng về


ngọn tay bấm vào sợi tóc


tôi bật dậy như xác chết mèo vừa vụt qua


em mỉm cười thông cảm


hoa e ấp tím hiên hàng xóm





mắt ơi tôi bơi trong mắt


bơi trong chìm nổi dại ngây


nhưng tôi đã gặp buổi sáng


để có thể cất lên thành tiếng


sầu thảm tiếng ve ú ớ tiếng người


nơi trống rỗng tôi


kiếm nắng


bỗng bắt vào chang chói !





phút song hành cùng em thoáng chốc


thành buổi sáng tượng hình


trong chén nước trên bàn vết nôi em dang dở…














LÁ BÀNG MÙA ĐÔNG





                    Sâu xa sâu xa là cái rơi


                         Sâu xa sâu xa là cái bay


                                    Yanit Ritxot





cháy lên cháy lên


hỡi bàn tay mùa đông run rẩy


rồi rơi xuống rơi xuống


ai như em qua cầu sang phố


nhặt lên lá đỏ ngậm ngùi





cháy lên cháy lên


hỡi trái tim mùa đông run rẩy


rồi vèo bay vèo bay


ai như em qua cầu ngược gió


vời trông lá đỏ bời bời





cháy lên


cháy lên


bàn tay và trái tim


nghiệt ngã lá bàng tôi


nếu niềm xanh dưới trời bất lực


hãy bùng lên bài ca bầm đỏ


cho dù ngày tận tháng cùng





hãy bùng lên


và ra đi…














NGƯỜI NGỦ NGÀY TRÊN PHỐ





hỡi người bạn đường đứng tuổi


giấc ngủ chắn ngang hè phố


giấc bồng bềnh dọc tiếng ve nôi


mặt trời miền Trung lambada giọt trán





complet váy xiêm vấp vào anh chửi tục


người bán hàng rong vấp anh chùi nước mắt


chú bé bán vé số vấp anh ngã sấp


trắng lóa lòng đường niềm hi vọng tả tơi


xe cup xe con tỉnh bơ lũ xiết


tôi quỳ bên giấc hoang


trang thơ mỏng che cơn nắng hạ ?





hỡi người bạn dường đứng tuổi


ai đóng đinh anh vào hè phố quê hương


tiếng ve lùng bùng giấc mơ hạnh ngộ


tiếng ve xé vải liệm hè ?


phố bầm mắt phượng


giấc ngủ phập phù dưới gót người đi


những mảnh áo rách tươm cờ bại trận


như rác rều trên thân thể lằn xương


vô danh người vô danh giấc ngủ


sao tôi bỗng thèm !





dậy đi, đậy đi


tôi bàng hoàng như đánh thức mình


người ngủ ngày trên phố


dáng chiếc đòn gánh oằn cong


gánh con phố vô tâm và dòng người vô cảm…














MỞ CỬA





căn phòng bé nhỏ


mỗi ngày tôi khóa nỗi buồn tôi


để ra với thế giới





căn phòng trống trải


mỗi ngày tôi khóa cái nghèo tôi


để ra với thế giới





rồi chiều trở về mở cửa căn phòng


tặc lưỡi cùng đồng lương vá víu


rượu suông hun hút giếng trời


rồi ngồi chống má nhìn bóng mình lò cò điệu nhảy


trang giấy màu cỏ may


rồi nằm gác trán thầm ơn đêm đen che bọc


cho người mơ được kiếp tắm !





mở cửa


mặt trời thức cơn say


tôi lại xênh xang ra với thế giới


trôi trong bất tận miệng môi ly cốc


trôi trăm yến hường một mùi hương nách


trôi dọc bạn bè quên đời côi cút


trôi cùng vé số phất phơ niềm tin


trắng tay lại hát nghêu ngao


trôi mình





mở cửa


mỗi ngày tôi như cái kiến tha về căn phòng nhỏ


một hát nước mắt


một chén thở dài


những món ngon của thao thức đời tôi !














SẸO BIỂN








Tặng anh trai Ngô Tấn Ninh





                                trên bờ cát trắng mịn da trinh nữ


anh tôi là vết chém của sóng


anh ngã nghiêng đi như người từ hành tinh khác đến


áo manh phấp phới ngọn cờ


anh chẳng có bài ca để hát


đời là vỏ ốc u u








trên bờ cát trắng mịn màu thiên đường


anh tôi là vết chém của sóng


sự lựa chọn nào đã sinh ra anh với chiếc thuyền nan


chiếc vỏ trấu nghìn đời không thể lớn


anh và thuyền nan – biển chơi trò tung hứng


phận cá là anh mắc lưới trời!








tháng tám khoai non cháy ruột


biển động chân trời rách tả tơi


anh bên đàn con nhìn lửa


lửa cười…








trên bờ cát trắng mịn màu hạnh phúc


anh tôi là vết chém của sóng


từ muôn xưa lằn sẹo tới mai này…














GIÓ NỒM


  


         Gửi Hoàng Vũ Thuật








chạy trốn chân trời


hay ùa về ký ức


gió rỗng hồn người


gió nồm bè bạn của ta ơi








ứa nước mắt nghe buồm lật gió


phong phanh áo đắp niềm thương mến


u u vỏ ốc tứ thời


nghe giục giã ngọn tình cuông nộ








chạy trốn


hay tìm về


vẫn người xưa cũ


ngọn lá rách bươm trên nóc kỳ đài


ta hay gió


mặn một mình


thổi một mình


dọc xa lạ chiều vàng quá độ








 người đã bỏ ta đi


sao gió còn trở lại ?


gió nồm ơi


đêm có kịp về


đỡ buốt lòng


tóc bao người bay rối…

















                              MƯỜNG HẸN





              


                  Mường hẹn anh một lần


yêu cho nổi trống chiêng


cho dậy sóng hồ


mắt liếc cánh cung


mũi tên trúng tim


ứ hự





Mường hẹn anh một lần


bằng tay cắn vào tay


mắt cắn mắt


bằng núm chiêng hoa ngực nước


bằng rong rêu như lưới bủa vây


anh là con cá ham mồi





Mường hẹn anh một lần


nhớ nhớ nhớ


tóc hoang rừng sương mai


môi trám tím





nhớ như sông Đà thác cuộn


tỉnh giấc yêu


rằm đã khuyết rồi…








                             10-2012



































    NGÔ KHA, CHÀO ANH !





Ngô Kha, chào anh


đôi kính cận xa xăm giọng đọc thơ lửa cháy


tôi đem thời gian đổi lấy chiêm bao (*)


đổi chiêm bao để làm gì, khi anh không tồn tại


đổi chiêm bao làm gì


                                          khi cánh đồng nhân dân không đơm quả ?


bốn mươi năm rồi !


- tôi vẫn còn đấy chứ


anh không nghe thơ tôi nói sao ?


muôn vó ngựa dập dồn trong thớ thịt


tôi vẫn hét lên bài ca sự thật !





Ngô Kha, chào anh


- Một ngày đầu năm 1973, bọn chúng bắt tôi đi


và tôi không còn về nữa !


họ giết anh bằng súng hay bằng dùi cui ?


cường quyền luôn sợ âm thanh, anh có biết ?


họ giết tự do bằng cách gì cũng là “giết”


thời con người như rơm rác


bài điếu văn anh viết cho ai


nhân dân lầm than nhân dân đói rách ?





Ngô Kha, chào anh


ngắm Sông Hương biết anh đang buồn


trường Quốc Học nghe anh đang trên bục giảng


giọng như khóc như cười


                          như con ngựa say tình bên lá cỏ 





                          Vâng, 40 năm rồi, về đi Ngô Kha ạ


                           nhưng thi sĩ vẫn nằm yên trong nhà tù vĩnh cửu


                           mà thôi, cuộc đời chẳng thể vui hơn





                                                     Huế, 16-12-2012


—————-


(*):
Ngô Kha, nhà thơ siêu thự Huế nổi tiếng bị Chính quyền Sài
Gòn ở Huế thủ tiêu năm 1973 sau Hiệp định Paris, vì chống chính
quyền Sài Gòn, đấu tranh cho Tự Do,Nhân Quyền. Những câu thơ chữ
nghiêng là thơ Ngô











                                          GỬI HOÀNG VŨ THUẬT








Nhà thơ ơi


xét nghiệm, siêu âm


                mới hay tôi mắc bệnh giống anh


máu nhiễm mỡ và gan nhiễm mỡ





nhiễm nghĩa là không còn nguyên máu đỏ


nhiễm nghĩa là không còn nguyên gan nữa


ta phải sống bằng gan, máu đã phôi phai





nhà thơ ơi


hết rồi sao thời sục sôi hăm hở


tự do con chữ khát tìm


hết rồi sao tuổi không biết sợ


chỉ yêu cái mình tin





anh bảo máu nhiễm mỡ là “sống chung với lũ”


là sống chung với cái giả quanh mình


nhà thơ ơi


tim còn nguyên độ lửa ?


thơ còn dấn thân ?








                                  BV Trung ương Huế


                                              5-3-2009


ng sướng ký tên…








ĐỒNG DAO MƯA








vỡ tan rồi chợt hiện


vũ điệu cầu vồng bong bóng vườn mưa


điệu sóng nhô nhô điệu buồn lật lật


điệu gió cớn cong điệu cây đuột đuột


cái thành cái bại chớp mắt xoay chiều


bao nhiêu ê chề bống nhiên cười ngất


nung núc Chí Phèo cụng ly Bá Kiến


táo Tàu rượu Tây quạt Bờm đổi tất





chợt hiện rồi vỡ tan


cái mất cái còn lấp la lấp lánh


nghe như ly rượu chợt vơi chợt đầy


nghe mình nhí nhố nghe đời gắt gay


nghe trẻ thèm hút nghe già thèm yêu


nghe gần thề thốt nghe xa nuốt lời


em Kiều quay tít vũ trường như sôi


khóc cười môi mắt đỏ xanh ngậm ngùi





võ tan rồi chợt hiện


mưa mưa mưa hoài


bong bóng mưa chơi








ĐÊM TAM TÒA





đêm phương nào cũng trắng


trắng nhô bờ bãi


trắng quẫy ngư kình


trắng phập phồng ai thở


núm hồng nhu nhú bình minh





sóng mặn môi hoang


đêm phương nào cũng nhớ


ta đứa trẻ


Tam Tòa khai sinh


Thượng Đế là phương trắng


cho lâu đài thiên nhiên


ta lập thân bằng nỗi khát


lịm đêm





trằng phương nào cũng gió


ngủ hay thức


hoang mang tìm…








                    Đồng Hới , 2010








Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét