12 bài thơ nguyễn hoàng anh thư





















AnhThu (2)Nguyễn
Hoàng Anh Thư là giáo viên trường trung học phổ thông ở Huế, bắt đầu
làm thơ từ năm 2013, có thơ đăng trên trang mạng Da Màu, tạp chí Hợp Lưu
và một số tạp chí khác. Chị cũng có một số truyện đã đăng trên Văn Việt





12 bài thơ nguyễn hoàng anh thư








1.     Con chữ thứ 17 của vần quốc
ngữ


Nó chính là phụ âm
thứ 13


R

mà khi phát âm

lưỡi của bạn bị uốn về phía sau

cuống họng sẽ run

như khi bạn run rẩy

khi ra tay tế độ trầm luân


R

không phải ai cũng ra sức hết lòng cứu nước

nó phải run lên

khi phải kê khai lòng can đảm

trên bảng vàng


R

có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu


ra rả tiếng cuốc kêu




trong lùm cỏ

mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng

cong như chùm râu của đổng trác


R

lưỡi bạn cứ cong lên

ràng rịt khi trời ràng rạng sáng

rối mù trong tiếng cắt kính ré lên

như tiếng cười khan










2.    

thuyết của nỗi buồn



Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn

mô phỏng

từng đợt sóng dài

kéo những chiếc diều từ đáy đại dương

trong veo. lềnh bềnh. dập dềnh.

thân sứa

những chùm chân của chữ

nghĩa dính nhau

trong tiếng lật nhào của gió




Những người đàn ông đang kéo

sự hỗn loạn dối trá

những người đàn bà đang đếm

những hạt mưa

của một thế giới buồn

thời gian không nằm trong máy tính

để lập trình những gương mặt

và bản năng đôi mắt




Những chiếc diều vẫn bay lên

từ đại dương

mớ lý thuyết của nỗi buồn

ngộp nước









3.    
Thời gian không
lợp đều mái phố



Qua lăng kính của sự hào phóng

sự nuối tiếc thường đến muộn

thời gian hóa trị nỗi buồn

trên mái đầu không còn tóc

những sợi tóc bay lạc

quên nói về điều chia tay

Trong chiếc ba lô chiều này

dăm cái bánh với chai nước đầy

em không chuẩn bị bộ quần áo để thay

qua khu phố lầy lội

mùa hè chỉ có nắng gầy

và nỗi nhớ đọng trầm tích

phía xa xa

nơi đôi bàn tay của em không bao giờ được chạm đến

và cứ thế em đi

Những biến chứng của thời gian

không lợp đều mái phố

xanh và xám bạc

những câu chuyện cổ có mùi vị côca

và em đang ngồi ở đó

mông lung về thuở mười ba

Thời gian không lợp đều mái phố

em nhìn

ngón ngắn bàn tay

chẳng chạm được vào ô cửa nhỏ









4.    
Mảnh
ghi chép số 54


Gió,

phía sau mảnh ghi chép số 54

những khuôn chữ ép mặt mình vào từng đường link nhỏ


rẽ chiều

nơi ấy đã không có ngọn gió nào

để bay

tôi thấy những bước chân trẻ đánh vòng

những đường mòn

đang chạy

tôi thấy nụ cười của lũ bù nhìn đánh rơi trên trên cát


chẳng ai nhặt lên

tôi thấy bóng ai vừa mở cửa ngôi đền

có tiếng đàn bật ra nho nhỏ

có đám cưới chuột tưng bừng giấy dó

có tiếng xẩm rơi đỏ mắt trầu

tiếng gõ đầu

phách xác xơ

những con cò lơ ngơ

trong nỗi nhớ

những câu ca dao chết lưu trong bào thai của cánh đồng


tôi sợ những con
đường vòng


sợ những bàn tay mở gió

và đặt nụ cười lên những con bù nhìn

delete, gió

lặng im

nghe

những bước chân trẻ đánh vòng

xa xa








5.    
Cái chết của một
bài thơ



Tôi viết một bài thơ lên giữa ban
ngày

khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận

cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình

những gương mặt dài thuỗn được ướp đủ thứ gia vị nhằng nhịt

nuốt những bình an trên những ngã tư đường


Tôi viết bài thơ giữa ban ngày

nỗi sợ hãi làm giấc mơ bị trói

và bài thơ nói

chúng đã cướp đi vẻ đẹp của hoa hồng

tôi đặt bài thơ trong quả bóng tròn

(và đoán rằng chúng bị nổ tung khi chưa kịp bay lên)


Và bài thơ chẳng kịp chèn

những dự cảm về ngọn triều cho mùa trăng mới

nó bèn ngụy biện cho sự sợ hãi

khi thấy Nick Vujicic đã khoác lên mình cả thế giới trong cái hình hài

giấc mơ bị trói

tôi khoác hình hài trong bài thơ khuyết tật

bài thơ ép xác nỗi đau của loài thành mật

và liếm môi


Tôi đặt bài thơ giữa ngày

những con chữ kiêu hãnh bắt đầu hoại tử trong ổ bụng

theo tiếng thở dài

và trôi


Vắt xác trên những đám bụi cuối ngày









6.    
Văn xuôi về cuộc
đời



Một ngày cuộc đời sao chép các thể
loại

nhận xét về thành tích

viết đơn xin giải thưởng

để về hưu


Giải thưởng có mười hai loại

mười hai cuộc đời con giáp

khỉ phá phách, hổ khát máu và những con ngựa trở chứng đá bậy

cuộc đời nhìn con trâu tin cậy

kéo rồng cày rắn

đùa chó giỡn mèo

gặm nhấm trên hai chiếc răng của loài chuột chũi

và ngủ say như con lợn điếc trong chuồng

có con dê chợt nửa đêm thức giấc

lúc trâu đang nhai lại chuẩn bị đi cày

lúc khỉ thích hú đua nhau bắt chước

lúc những con chuột lúc nhúc trong những khoang dạ dày

cũng vừa lúc con gà cất tiếng gáy vắt vẻo đỉnh sương


Cuộc đời sao chép tất cả các ngày
lành tháng tốt một cách tinh tường

sao chép giờ khắc của những ngày lên đường

sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen

họ cười và khóc qua từng trang

bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế

hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể

về những chiếc lá kim, lá bỏng, lá tròn, lá gai, lá dài như hình lưỡi kiếm

những chiếc lá sống trong tuyết và đi qua sa mạc

để lắng nghe và viết mẫu văn xuôi về cuộc đời đãi bạc

lắng chìm, nổi trôi


Mười hai con giáp đang lắng nghe câu
chuyện văn xuôi

chúng dỏng tai mà buồn rười rượi

chúng nói với nhau:

đừng gắn chúng cho những thể loại sao chép của con người.









7.    
Đưa tang nỗi
buồn



Bước chậm hơn

để kịp nhìn ra phía sau lần cuối

rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn

cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn




Chiếc đồng hồ

những con số La Mã vừa gạch chéo cho một kết thúc

lũ khủng long

và quỹ đạo lìa xa mặt trăng




Đưa tang nỗi buồn

trong một sáng bình minh sương

(dĩ nhiên, cả bạn và tôi đều muốn)

chầm chậm thôi

nỗi buồn đắn đo thèm ngủ thêm chốc nữa




Đưa tang nỗi buồn

chiếc đồng hồ xói mòn cơ

chúng chỉ dừng lại và đếm

đánh rơi nỗi nghi ngờ mấy tiếng

Đưa tang nỗi buồn

dừng lại và nghe bên trong chiếc túi

nỗi buồn đang thở gấp

chúng muốn chứng thực trong quyển sách nói về ánh sáng hôm qua

lần cuối.









8.    
Cho
một phóng tác


Những câu chữ cày xới
hình vóc


cho một vụ mưa

những hạt giống kì quái

bài trí sự lạnh lùng trong những sáo ngôn bên trong
khung chữ


nhúm nhó giấc mơ của sọ dừa


Những chữ nghĩa lang
thang


những con người lang thang

du mục qua những cánh rừng

dễ dãi, chung chạ và trần truồng

khi cơn mưa ướt mèm chữ nghĩa

cho một phóng tác


Những câu chữ cày xới
hình vóc


chuẩn bị âm mưu cướp ngôi của giấc mơ

nó lơ láo nhìn

sự bài trí của những sáo ngôn

rồi cười khì








9.    
Điểm
dừng, có thể từ ngày hôm qua


Có thể bắt đầu lại
suy nghĩ


không phải bạn hành hương trên cát

có thể là dòng sông

lời sóng cuộn dưới đôi bàn chân


Có thể bạn chạm đầu
ngọn sóng,


nghe chúng nói với bạn rằng

là không thể


Chúng lách mình qua
những vi mạch của sự đắn đo


làm bạn trượt ngã

suy nghĩ của ngày hôm qua


Những ngọn sóng tích
hợp những lý do


thoái thác cho một điều không hiểu

và bạn tò mò

từ đáy sâu nghìn trùng của đại dương


Bạn hỏi bạn là ai, có
thể như vậy


hãy nhìn vào khoảng cách

không nằm ở đôi bàn chân


Tìm kiếm bạn trong một
đống đổ nát


có thể bạn là một mảnh

của lập trình thời gian


Để đi vào thế giới









10.                       
Nhớ
lại, từ ngày hôm qua


Hôm qua tôi nghe
tiếng nhựa đường vấp


hai người kẹt lại

họ không thể bước tiếp

giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây


Hôm qua tôi nghe
tiếng của mây


chúng không thể òa khóc

khi nhìn lòng sông nứt sớm

không như lời hẹn từ mùa trước


Hôm qua tôi ngồi đây

vẫn lá vẫn cây

không có một con chim sẻ nào sà xuống

dù đang giữa mùa lúa phơi


Hôm qua vẫn tại đây

tôi gặt

những dòng suy nghĩ từ hôm trước

rằng lũ chim đã di cư vào

trong dạ dày của loài khổng tước


Tôi nhìn, từ chiếc
bùa rất đẹp


của người da đỏ, dreamcatcher


Tôi bắt đầu đi khi
cơn mưa còn ngái ngủ


màu mầm mọc trong mắt

một chấm xanh xanh


Mưa bắt đầu đi khi
vừa chợt thức giấc


giữa ban trưa, có bụi xương rồng nở sớm

nhìn từ tôi gai góc

chớm trong nỗi nhớ rát bỏng

một hạt sương đêm sót lại từ hôm qua


Sương bắt đầu bay

không đắn đo nghĩ về lòng can đảm

cầm tay lối dẫn

đi nhanh về cuộc sống nơi thiên đường

lúc bình minh


Có một điều khủng
khiếp


chợt nhận ra trên mắt lưới của lũ nhện

chúng giăng nỗi buồn của ngày hôm qua

từ những con bọ đang hấp hối








11.                       
Tôi nhìn, từ chiếc bùa rất đẹp

của người da đỏ, dreamcatcher


Tôi bắt đầu đi khi
cơn mưa còn ngái ngủ


màu mầm mọc trong mắt

một chấm xanh xanh


Mưa bắt đầu đi khi
vừa chợt thức giấc


giữa ban trưa, có bụi xương rồng nở sớm

nhìn từ tôi gai góc

chớm trong nỗi nhớ rát bỏng

một hạt sương đêm sót lại từ hôm qua


Sương bắt đầu bay

không đắn đo nghĩ về lòng can đảm

cầm tay lối dẫn

đi nhanh về cuộc sống nơi thiên đường

lúc bình minh


Có một điều khủng
khiếp


chợt nhận ra trên mắt lưới của lũ nhện

chúng giăng nỗi buồn của ngày hôm qua

từ những con bọ đang hấp hối








12.                       
Hôm qua
đám mây bị vấp


Nó nhìn đám mây đang khóc

hôm qua mây vừa
bị vấp


trên cọc nhọn
giữa sông Hàn




Nó nhìn dòng
sông tan




Mây trở về thăm
mùa trăng vãn


nỗi nhớ cắm trên
triền cỏ mọc hoang


châu chấu búng
hồn nhiên xếp hàng cổ tích


có con sáo lanh
lánh mắt khép lại cầu vồng




Mây như làn khói
trăng trong buổi đốt đồng


lanh canh gốc rạ

cười vàng nước
mắt


ngày rời quê nỗi
nhớ còn bám đất


nhớ nhau ngồi
khỏa trăng chơi




Phía bên kia vẫn
mây đang khóc


chờ trôi



 







Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét