10,000 màn hình làm nên “Chân dung Sakip Sabanci”: sức mạnh của khối vô danh

Minh Thảo dịch




clip_image002



Kutlug Ataman, “Chân dung Sakip Sabanci, 2014.. Sắp đặt video bằng 10,000 màn hình LCD.





Tác phẩm sắp đặt video “Chân dung Sakip Sabanci” của nhà làm phim và nghệ sĩ đương đại Kutlug Ataman là một trong những tiêu điểm của triển lãm “Những tương lai của toàn Thế giới” do Okwui Enwezor làm giám tuyển tại Triển lãm Nghệ thuật Quốc tế Venice Biennale lần thứ 56.


Được thực hiện nhân kỉ niệm 10 năm ngày mất của doanh nhân hàng đầu Thổ Nhĩ Kì Sakip Sabanci, “Chân dung Sakip Sabanci”
gồm khoảng 10,000 màn hình LCD trình chiếu hình ảnh của vài ngàn người
bằng cách này hay cách khác đã từng gặp gỡ Sakip Sabanci.

clip_image004



Hình từ trang này

clip_image006



Hình từ trang này

clip_image008



Hình từ trang này

clip_image010



Những người vô danh đã đi qua đời người nổi tiếng


Theo trang web của nghệ sĩ, tác phẩm này tuy có công nghệ tiên
tiến nhưng lại dùng vật liệu thô, rất đậm chất “người”. Công trình mất 3
năm để hoàn thành và hình dạng của nó có thể thay đổi tùy không gian
trình chiếu.


BLOUIN ARTINFO đã liên lạc với Kutlug Ataman, người rất sẵn lòng
dành ra một phần thời gian trong lịch trình bận rộn của mình, và hỏi anh
một vài câu hỏi về tác phẩm cùng nguồn gốc của nó.


Tác phẩm sắp đặt video của anh tại “Tương lai toàn Thế giới”
có nhan đề là “Chân dung Sakip Sabanci.” Vậy Sakip Sabanci là ai và vì
sao anh lại tạo ra một chân dung của ông ấy?



Tác phẩm này được gia đình Sabanci đặt hàng vào năm 2011 để kỉ
niệm 10 năm ngày ông qua đời. Trong suốt cuộc đời, Sabanci là một nhân
vật xuất chúng và một doanh nhân hàng đầu Thổ Nhĩ Kì, Ông cũng rất nổi
tiếng vì các hoạt động nhân đạo của mình, đặc biệt trong lĩnh vực giáo
dục.

clip_image012



Ngài Sakip Sabanci


“Chân dung Sakip Sabanci” là một tác phẩm đa hình ảnh gồm
10,000 màn hình LCD có thể thay đổi tùy không gian trưng bày. Tại sao
anh lựa chọn công nghệ ấy và cách trình bày tác phẩm như thế?



Vì đa số hoạt động nghệ thuật của tôi tập trung ở mảng phim ảnh
và tôi cũng không phải hoạ sĩ vẽ chân dung, nên tôi đã chọn cách thực
hiện tác phẩm này bằng cách xem xét kĩ các mối quan hệ xã hội của Sakip
Sabanci. Trong đời, Sakip Sabanci là một người giao thiệp vô cùng rộng,
làm việc với mọi tầng lớp xã hội. Tấm canvas lớn treo lơ lửng ngó xuống
các vị khách tham quan Biennial kia đã đặt ra câu hỏi về sự lãnh đạo
(của Sakip) và những giá trị tạo nên con người ấy.

clip_image014




Ý nghĩ của những hình ảnh chiếu trên màn hình là gì và từ đâu anh tìm được những nội dung ấy?


Mỗi màn hình LCD, với hình ảnh mờ dần rồi lại hiện lên, trình
chiếu hàng chục ngàn người có quan hệ với ngài Sabanci: từ công nhân nhà
máy đến tài xế của ông. Tác phẩm được lấy nguồn (tư liệu) tại Trung
Quốc, thực hiện tại Thổ Nhĩ Kì, mất 3 năm để hoàn thành, với các màn
hình LCD tương tự như màn hình của điện thoại thông minh.


Hình dạng của tác phẩm có thể thay đổi tùy không gian trưng
bày. Anh đã sắp đặt và dựng tác phẩm này trong “Những tương lai của toàn
Thế giới” như thế nào?



Các module có thể được tách rời và lắp đặt thành nhiều hình dạng
khác nhau, nhưng dĩ nhiên hình dạng đó phải có ý nghĩa. Với tác phẩm của
tôi, cuộc đối thoại giữa tác phẩm với không gian trưng bày luôn là phần
thiết yếu. Trong “Những tương lai của toàn Thế giới”, cuộc đối thoại này có thêm một chiều sâu nữa khi có thêm Chris Marker. Đó là một vinh dự rất lớn của tôi.

clip_image016



Bên dưới tác phẩm “Chân dung Sakip Sabanci” là tác phẩm “Passengers” của Chris Marker. Ảnh của của Katherine McMahon

clip_image018



Một số tác phẩm trong chuỗi “Passengers” của Chris Marker. Ảnh từ trang này


“Chân dung Sakip Sabanci” được miêu tả là có công nghệ tiên
tiến nhưng lại dùng vật liệu thô rất chất “người”. Với suy nghĩ này, anh
mong khách tham quan trải nghiệm và hiểu được gì khi họ đến xem tác
phẩm này ở Venice?



Tôi tạo nên một bức chân dung lớn nhưng trong đó lại thiếu đi chủ
thể chính. Thay vào đó xuất hiện hình ảnh của gần 30 ngàn cá nhân có vẻ
như vô danh. Tôi nghĩ điều này sẽ mở ra nhiều thảo luận mới, trong cả
chính trị lẫn nghệ thuật. Tuy vậy tôi không tin vào các thông điệp. Tôi
tin vào trải nghiệm chứ không phải vào cái gọi là thông điệp. Tôi thích
đặt những câu hỏi như thế, kích thích tranh luận và những suy nghĩ mới.


Nguồn: soi.today





Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét