Kỉ niệm nào không là chua là chát Khi gặm nhấm tim ta cay đắng trực chờ Ngậm ngùi cũng vậy thôi can chi tiếc nuối Đến tận cùng là hoang hoải bơ vơ…
Ta nâng niu tình ta trong những vần thơ Mặc cho tâm hồn lâng lâng huyễn hoặc Về một mối tình chưa bao giờ chân thật Mà vẫn mộng mơ chung thủy đợi chờ… Con tạo vần xoay ta sao biết chữ ngờ Thuyền em xuôi hay lênh đênh ghềnh thác Em cười lả lơi hay dâng trào nước mắt Giữa vô tình những năm tháng phù du
Chẳng còn em chỉ còn lời ca tự ru Hoàng hôn tím vào đêm bên bờ biển biếc Gia tài ta TÌNH YÊU đã vì em khánh kiệt Còn lại hồn thơ xin sóng đẩy xa bờ
Ta mênh mang gió lạnh ngỡ đông về Chênh chao lắng nghe hồn đang chìm nổi Ta biết một mai khi chẳng còn tiếc nuối Con chữ hữu tình lại nâng bước chân đi…
0 nhận xét:
Đăng nhận xét